MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 12

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 12

976 từ · ~5 phút đọc

Trở về từ vùng núi phía Bắc, Khương Nguyệt không còn là cô gái nhỏ bị nhà họ Trình ruồng bỏ. Với danh tiếng từ buổi livestream và sự bảo chứng của Phó Diên, cô chính thức bước chân vào tầng lớp thượng lưu của giới nghệ thuật.

Đêm nay, giới giải trí xôn xao bởi bữa tiệc "Đêm Hoàng Kim" – nơi quy tụ những ông trùm rạp chiếu, nhà phê bình danh giá và những ngôi sao hạng A. Đây cũng chính là nơi Trình Thị dự định công bố dự án phim bom tấn mới nhằm đè bẹp “Máu và Hoa” ngay từ trong trứng nước.

Khương Nguyệt xuất hiện trong một chiếc váy lụa đen giản đơn nhưng cắt xẻ tinh tế, khoe trọn bờ vai trần thanh mảnh và làn da trắng như sứ. Trên cổ cô, sợi dây chuyền kỷ vật của mẹ đã được chế tác lại, lấp lánh một cách ngạo nghễ. Đi bên cạnh cô, Phó Diên vẫn trung thành với bộ vest đen thủ công, khí chất lạnh lùng khiến người ta không dám lại gần nhưng lại không thể rời mắt.

"Nhìn kìa, đó là cặp đôi 'điên' nhất showbiz hiện nay đấy." "Khương Nguyệt hôm nay trông khác quá, khí chất này... không thể là một trợ lý được."

Những tiếng xì xào bám theo từng bước chân của hai người. Khương Nguyệt mỉm cười xã giao, đôi mắt cô lướt qua sảnh tiệc và dừng lại ở khu vực trung tâm, nơi Trình Vy và Lâm Hạo đang vây quanh một vị đại gia rạp chiếu phim — ông trùm họ Lý.

"Chị Nguyệt, chị cũng có thiệp mời sao?" Trình Vy chủ động tiến tới, hôm nay cô ta mặc một chiếc váy công chúa xòe rộng, cố tình che đi sự hốc hác sau scandal livestream. "Em cứ tưởng chị vẫn còn đang bận 'sinh tồn' trên núi cơ đấy."

Khương Nguyệt nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt lạnh nhạt: "Núi cao thì không khí trong lành, ít ra không có mùi trà xanh nồng nặc như ở đây."

Lâm Hạo đứng bên cạnh đỏ mặt vì giận nhưng không dám làm càn dưới ánh nhìn của Phó Diên. Hắn cười khẩy, quay sang ông trùm họ Lý: "Lý tổng, đây là đạo diễn Phó và diễn viên Khương mà tôi đã kể. Phim của họ rất 'nghệ thuật', nhưng e rằng khán giả đại chúng sẽ thấy hơi khó cảm thụ. Vẫn là dự án thanh xuân của Vy Vy dễ thu hồi vốn hơn, đúng không ạ?"

Ông trùm họ Lý nheo mắt nhìn Phó Diên, giọng đầy tính toán: "Đạo diễn Phó, tôi nghe nói cậu đã thâu tóm cổ phần để tự làm phim. Gan lớn đấy, nhưng cậu nên biết, phim dù hay đến mấy mà không có lịch chiếu ở rạp của tôi thì cũng chỉ là đống sắt vụn mà thôi."

Phó Diên khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, khóe môi nhếch lên một độ cong nguy hiểm: "Lý tổng lo lắng cho vốn liếng của tôi quá. Nhưng ông có từng nghĩ, nếu ông bỏ lỡ bộ phim sẽ đoạt giải quốc tế năm nay, thì cái ghế Chủ tịch hiệp hội rạp chiếu của ông cũng sẽ 'bay' theo sự sáng suốt của ông không?"

"Cậu nói cái gì?" Lý tổng sững sờ.

Khương Nguyệt lúc này mới thong thả bước lên, cô rút từ trong bóp cầm tay ra một chiếc máy chiếu mini cầm tay, chiếu thẳng một đoạn teaser dài 30 giây lên bức tường trắng ngay giữa sảnh tiệc.

Đó là cảnh Lâm Yên đứng giữa biển lửa, đôi mắt đỏ ngầu nhưng chứa đựng một sự kiêu hùng đến nghẹt thở. Một sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật quay bậc thầy của Phó Diên và diễn xuất linh hồn của Khương Nguyệt. Cả sảnh tiệc bỗng chốc im bạt. Những nhà phê bình khó tính nhất cũng phải đặt ly rượu xuống để dõi theo.

"Nghệ thuật không mài ra tiền, nhưng nghệ thuật có thể tạo ra lịch sử." Khương Nguyệt nhìn thẳng vào Lý tổng, giọng nói vang lên đầy quyền lực. "Ông Lý, ông muốn là người cùng chúng tôi tạo ra lịch sử, hay muốn là kẻ bị lịch sử bỏ lại sau lưng cùng với những bộ phim mì ăn liền?"

Lý tổng nhìn chằm chằm vào đoạn teaser, rồi nhìn sang sự bối rối của Trình Vy. Một cáo già thương trường như ông ta lập tức nhận ra đâu mới là vàng thật.

"Đạo diễn Phó, Khương tiểu thư... có lẽ chúng ta nên vào phòng vip để bàn bạc kỹ hơn về hợp đồng phân phối." Lý tổng thay đổi thái độ 180 độ, mặc kệ sự ngỡ ngàng của Lâm Hạo.

Khi hai người lướt qua Trình Vy, Khương Nguyệt dừng lại, ghé sát tai cô ta nói nhỏ: "Mặt nạ của em rơi rồi kìa, nhặt lên đi. Buổi tiệc mới chỉ bắt đầu thôi."

Lâm Hạo nghiến răng định kéo Khương Nguyệt lại nhưng Phó Diên đã lạnh lùng gạt tay hắn ra. "Lần sau còn chạm vào người cô ấy, tôi sẽ khiến đôi tay này không bao giờ cầm được kịch bản nữa."

Khương Nguyệt và Phó Diên hiên ngang bước vào phòng vip, bỏ lại sau lưng những mặt nạ đang vỡ vụn của những kẻ từng coi thường họ. Tuy nhiên, khi cánh cửa phòng vip khép lại, Khương Nguyệt bỗng cảm thấy một ánh mắt thâm trầm khác đang dõi theo mình từ tầng hai của sảnh tiệc.

Đó là một người đàn ông trung niên với gương mặt rất giống cô, nhưng đầy vẻ uy nghiêm và xa cách. Trái tim Khương Nguyệt thắt lại. Cha ruột của cô — người đã bỏ rơi cô năm xưa — cuối cùng cũng xuất hiện.