MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 11

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 11

923 từ · ~5 phút đọc

Sau chiến thắng rực rỡ từ buổi livestream, Khương Nguyệt trở thành cái tên "nóng" nhất nhưng cũng đầy tranh cãi. Tuy nhiên, thay vì đắm mình trong sự tung hô của dư luận, cô chọn cùng Phó Diên quay trở lại vùng núi phía Bắc để thực hiện những cảnh quay bổ sung cuối cùng. Lần này, không còn là để phục thù, mà là để hoàn thiện tâm huyết của cả hai.

Mùa đông ở vùng cao đổ về đột ngột. Những cơn gió bấc gào rú qua các khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương. Cả đoàn phim phải cắm trại sâu trong một thung lũng đá, nơi sóng điện thoại hoàn toàn biến mất.

"Khương Nguyệt, cảnh tiếp theo cô phải lội qua con suối này." Phó Diên chỉ tay vào dòng nước chảy xiết, bên trên còn lững lờ những mảng băng mỏng. "Nhân vật Lâm Yên lúc này đã mất sạch niềm tin, cô ấy muốn trầm mình tự vẫn nhưng rồi khát vọng sống trỗi dậy khiến cô ấy bò lên bờ. Tôi cần sự đấu tranh giữa cái chết và sự sống trong đôi mắt cô."

Khương Nguyệt không nói một lời, cô cởi bỏ chiếc áo khoác dày, chỉ mặc duy nhất bộ đồ mỏng manh của nhân vật. Làn da cô tái nhợt vì lạnh, nhưng đôi mắt lại kiên định vô cùng.

Bõm!

Nước suối lạnh như hàng ngàn cây kim châm vào da thịt. Khương Nguyệt ngụp lặn trong dòng nước, hơi lạnh khiến phổi cô thắt lại, lồng ngực đau nhói. Cô để mặc cơ thể trôi theo dòng chảy, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.

Trong giây phút cái lạnh tê tái bủa vây, cô bỗng nhớ đến kiếp trước. Lúc cô nằm trên mặt đường, máu chảy dài, cũng lạnh lẽo như thế này. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy. Cô bắt đầu quẫy đạp, đôi tay gầy guộc bám chặt vào những tảng đá sắc nhọn ven bờ để leo lên. Máu từ những vết cắt mới hòa vào nước suối, đỏ thẫm.

"Cắt! Tốt lắm!" Phó Diên hô lớn.

Ngay lập tức, anh lao tới, không đợi nhân viên hậu cần, tự tay quàng chiếc chăn lông cừu dày cộm lên người cô, rồi nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất như một món đồ thủy tinh dễ vỡ.

"Anh... tôi tự đi được." Khương Nguyệt run cầm cập, hàm răng đánh vào nhau lập cập.

"Im lặng. Cô muốn đông cứng thành đá luôn ở đây à?" Giọng Phó Diên gắt gỏng, nhưng vòng tay anh lại siết rất chặt.

Anh đưa cô về căn lều riêng của mình – nơi duy nhất có lò sưởi đốt bằng than củi. Phó Diên đặt cô ngồi xuống cạnh đống lửa, lúng túng cầm lấy đôi bàn chân lạnh ngắt, đỏ ửng của cô đặt vào lòng bàn tay mình để ủ ấm.

Nhìn vị đạo diễn vốn dĩ cao ngạo, tay không bao giờ dính bụi trần nay lại đang tỉ mẩn lau khô chân cho mình, lòng Khương Nguyệt bỗng mềm đi một góc.

"Phó Diên, tại sao anh lại tốt với tôi như vậy?" Cô khẽ hỏi, hơi ấm từ lò sưởi bắt đầu khiến cô tỉnh táo lại. "Vì tôi là diễn viên của anh, hay vì lý do nào khác?"

Bàn tay Phó Diên khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, ánh lửa bập bùng chiếu rọi vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi đang chứa đựng một thứ cảm xúc mà anh luôn cố gắng chôn giấu.

"Cô thực sự không biết, hay đang giả vờ?" Anh buông chân cô ra, tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Khương Nguyệt có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lẫn với mùi khói bếp trên áo anh. "Trên thế giới này có hàng vạn diễn viên giỏi, nhưng chỉ có một Khương Nguyệt khiến tôi muốn bóp nát kịch bản chỉ để giữ cô ấy lại bên cạnh."

Khương Nguyệt nín thở. Trái tim cô đập loạn nhịp. "Nhưng anh nói... không được yêu anh. Anh nói tình yêu là thứ xa xỉ..."

"Tôi là kẻ nói dối tài ba nhất mà cô từng gặp đấy, Ảnh hậu của tôi." Phó Diên đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc còn ướt của cô, giọng nói khàn đặc. "Tôi tưởng mình có thể vắt kiệt cảm xúc của cô cho nghệ thuật, nhưng hóa ra người bị vắt kiệt lại là tôi. Nhìn cô đau, tôi còn thấy khó chịu hơn cả khi ống kính bị hỏng."

Giữa đại ngàn hoang vắng, khi tiếng gió hú bên ngoài lều vẫn không dứt, một nụ hôn bất ngờ rơi xuống. Nó không nồng cháy, vồ vập mà mang theo sự xót xa, che chở và cả một lời hứa hẹn thầm kín.

Khương Nguyệt nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau hai kiếp người, cô cảm thấy mình không cần phải gồng mình mạnh mẽ. Trong vòng tay của "kẻ điên" này, cô tìm thấy một loại bình yên mà hào quang sân khấu chưa bao giờ mang lại được.

Nhưng bình yên chẳng kéo dài lâu. Đêm đó, một cuộc điện thoại bí mật từ thành phố đã phá hỏng không khí ấy. Trợ lý của Phó Diên báo tin: Lâm Hạo và Trình Thị đang bắt đầu thu mua lại các rạp phim nhỏ, âm mưu chặn đường phát hành của “Máu và Hoa” ngay khi nó vừa đóng máy.

Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức rời khỏi phim trường để bước vào thương trường đẫm máu.