Dư âm của đoạn video tại sảnh khách sạn vẫn chưa kịp lắng xuống thì cộng đồng mạng lại một lần nữa dậy sóng. Phía Trình Thị không chịu ngồi yên, họ tung ra "con bài tẩy" cuối cùng: Một đoạn ghi âm bị cắt xén, trong đó Khương Nguyệt nói rằng cô "không quan tâm đến gia đình họ Trình" và "sẽ khiến họ phải hối hận".
Làn sóng chỉ trích xoay chiều, dư luận bắt đầu gán cho cô cái mác "kẻ vô ơn", "sói mắt trắng".
"Cô định cứ im lặng mãi sao?" Phó Diên ngồi trong căn hộ cao cấp của mình, nhìn Khương Nguyệt đang thong thả pha trà.
"Im lặng là để chờ nước sôi thôi, đạo diễn Phó." Khương Nguyệt mỉm cười, đôi mắt phản chiếu ánh đèn neon của thành phố. "Tối nay, tôi sẽ cho họ thấy thế nào là một buổi 'họp gia đình' trên sóng trực tuyến."
8 giờ tối, Khương Nguyệt bất ngờ mở livestream trên trang cá nhân vốn đang bị hàng vạn người vào sỉ vả. Chỉ trong vòng 5 phút, số lượng người xem đã vọt lên con số 200.000.
Khương Nguyệt xuất hiện với gương mặt mộc, mặc chiếc áo sơ mi cũ mà cô từng mặc khi rời khỏi nhà họ Trình. Cô không khóc lóc, không thanh minh.
"Chào mọi người. Tôi biết các bạn có nhiều câu hỏi về sự 'vô ơn' của tôi. Vậy nên hôm nay, tôi muốn mời mọi người xem một vài món quà cũ."
Khương Nguyệt đưa lên màn hình một tập hồ sơ. "Đây là hợp đồng lao động của tôi tại nhà họ Trình suốt 5 năm qua. Trong khi Trình Vy đi học trường nghệ thuật danh giá, tôi đóng vai trò là 'trợ lý kiêm diễn viên đóng thế không lương' cho cô ấy. Toàn bộ tiền cát-xê từ những vai phụ của tôi đều được chuyển thẳng vào tài khoản của mẹ nuôi tôi để 'trả ơn nuôi dưỡng'."
Cư dân mạng bắt đầu xôn xao. Những con số, những bản sao kê ngân hàng lần lượt được cô công khai. Sự thật về việc cô bị bóc lột sức lao động dưới danh nghĩa lòng biết ơn khiến nhiều người bắt đầu rùng mình.
"Và đây," Khương Nguyệt nhấn vào một đoạn video khác, "là camera hành trình từ chiếc xe cũ của tôi vào đêm tôi bị đuổi khỏi nhà."
Trong video, Lâm Hạo đang đứng cùng Trình Vy. Hắn ném một túi xách rách rưới ra đường và hét lên: "Cút đi! Đồ phế thải! Đừng bao giờ vác mặt về đây tranh giành hào quang với Vy Vy nữa. Cái mạng của cô cũng chỉ đáng giá để làm tấm đệm cho cô ấy thôi!"
Trình Vy trong video không hề khóc lóc yếu đuối như trên tivi, cô ta chỉ lạnh lùng nhìn Khương Nguyệt và nói: "Chị à, dây chuyền của mẹ chị... em lấy rồi. Coi như là phí trả nợ cho nhà họ Trình nhé."
Cả buổi livestream nổ tung. Bình luận chạy nhanh đến mức không thể đọc kịp:
"Trời ơi, tôi đã tin cái gì thế này? Trình Vy là con rắn độc sao?"
"Lâm Hạo đúng là gã tồi tệ nhất năm!"
"Khương Nguyệt, xin lỗi vì đã mắng cô!"
Nhưng cao trào chưa dừng lại ở đó. Khương Nguyệt nhìn thẳng vào camera, ánh mắt sắc lạnh: "Trình Vy, em nói chị dùng quy tắc ngầm để có vai? Vậy chúng ta hãy cùng cá cược một lần. Ngay lúc này, tôi sẽ diễn lại phân đoạn mà em cho là em diễn tốt hơn tôi trong buổi thử vai 'Máu và Hoa'. Nếu tôi thắng, em phải quỳ xuống xin lỗi hương hồn mẹ tôi vì đã chạm vào kỷ vật của bà. Nếu tôi thua, tôi sẽ vĩnh viễn rời khỏi giới giải trí."
Phó Diên từ phía sau máy quay khẽ nhướn mày. Cô gái này đúng là một kẻ điên, cô đang dùng cả sự nghiệp để đánh cược. Nhưng anh không ngăn cản, anh chỉ im lặng điều chỉnh ánh sáng để tôn vinh sự rực rỡ của cô.
Khương Nguyệt đứng dậy. Không cần đạo cụ, không cần bạn diễn. Cô bắt đầu diễn lại phân cảnh người chị mất cha.
Cả không gian mạng như ngừng thở. Qua màn hình điện thoại nhỏ bé, hàng trăm nghìn người cảm nhận được một nỗi đau thấu tận tâm can, một sự căm hận sục sôi và cả một khí chất lấn át vạn vật. Đó là thứ trình độ mà một "nàng thơ" như Trình Vy có nằm mơ cũng không bao giờ chạm tới được.
Khi Khương Nguyệt kết thúc buổi diễn, cô chỉ nói một câu cuối cùng: "Sự nghiệp không phải là thứ để nhường nhịn. Nó là thứ phải dùng thực lực để giành lấy. Trình Vy, chị đợi lời xin lỗi của em."
Buổi livestream kết thúc, để lại một đống tro tàn cho sự nghiệp của Trình Vy. Chỉ sau một đêm, các hợp đồng quảng cáo của Trình Thị bị hủy bỏ hàng loạt. Cư dân mạng đồng loạt tẩy chay "cặp đôi trà xanh" Lâm Hạo - Trình Vy.
Khương Nguyệt buông điện thoại, cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Một bàn tay ấm áp đặt lên đỉnh đầu cô.
"Diễn tốt lắm." Phó Diên đứng đó, ánh mắt anh nhìn cô không còn là sự dò xét của một đạo diễn, mà là sự tán thưởng của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình. "Nhưng lần sau đừng có đem cả sự nghiệp ra cá cược như thế. Cô thua, tôi biết tìm ai đóng nữ chính cho cả đời mình đây?"
Khương Nguyệt nhìn anh, nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết: "Anh sợ thua sao, đạo diễn Phó?"
"Không. Tôi chỉ sợ cô không còn chỗ để quay về, ngoài vòng tay của tôi thôi."
Trong bóng đêm của thành phố, hai linh hồn cô độc ấy cuối cùng đã tìm thấy một điểm tựa chung. Nhưng Khương Nguyệt biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Gia đình họ Trình vẫn còn đó, và bí ẩn về cái chết của mẹ cô vẫn chưa được hé lộ hết.