Cơn mưa đầu mùa trút xuống vùng ngoại ô, khiến không gian trong căn nhà gỗ trở nên ẩm ướt và nhuốm màu xám xịt. Thẩm Diên ngồi bên bệ cửa sổ, chiếc cọ vẽ trên tay cô khựng lại giữa chừng. Cô đang bận rộn với một bức tranh cổ từ triều đại trước, những mảng màu bong tróc cần sự tập trung tuyệt đối, nhưng hôm nay, tâm trí cô không đặt ở đó.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ cầu thang gỗ. Thẩm Diên không cần ngoảnh đầu lại cũng biết đó là ai.
“Chị Diên, em có mua trà quế cho chị này. Trời lạnh rồi, đừng ngồi gần cửa sổ quá.”
Giọng nói của Trình Lục trầm ấm, mang theo sự quan tâm đặc trưng của một cậu em trai nhỏ. Hắn đặt ly trà còn bốc khói nghi ngút lên bàn làm việc của cô, khéo léo tránh xa những cuộn tranh quý. Thẩm Diên mỉm cười, vẻ mặt dịu lại.
“Cảm ơn em, Lục. Thằng Huy lại nhờ em chạy sang đây à? Nó đi tập quân sự có mấy ngày mà cứ làm như chị không tự lo được ấy.”
Lâm Huy là em trai ruột của cô, và Trình Lục là người bạn thân nhất của nó. Suốt ba năm qua, kể từ khi cha mẹ Thẩm Diên qua đời, Trình Lục xuất hiện trong căn nhà này như một thành viên không chính thức. Hắn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, và luôn có mặt mỗi khi cô cần giúp đỡ.
“Cậu ấy lo cho chị là đúng mà.” – Trình Lục khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm khi quan sát bóng lưng gầy guộc của cô. “Dù sao thì, em cũng thích được sang đây chăm sóc chị.”
Thẩm Diên không mảy may nghi ngờ câu nói đó. Cô chỉ cảm thấy hơi ấm từ ly trà lan tỏa trong lòng bàn tay. Nhưng khi cô vừa định nhấp một ngụm, cô chợt nhận ra Trình Lục không rời đi như mọi khi. Hắn đứng ngay sau ghế của cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết trộn lẫn với mùi mưa từ trên áo khoác của hắn.
“Có chuyện gì sao em?” – Diên xoay ghế lại.
Trình Lục cúi người xuống, đôi tay dài đặt lên hai bên tay vịn của chiếc ghế xoay, vô tình nhưng hữu ý khóa chặt cô vào giữa. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt thanh tú, dừng lại ở làn môi hơi nhợt nhạt của cô vì lạnh.
“Tóc chị dính màu vẽ kìa.”
Hắn giơ tay, ngón tay thon dài luồn vào lọn tóc mai của cô. Hành động này kéo dài hơn mức cần thiết. Đầu ngón tay hắn vô tình quẹt qua vành tai cô, một cảm giác tê dại như điện giật khiến Thẩm Diên cứng đờ người. Cô nhìn thấy đồng tử của Trình Lục co rút lại, bóng hình cô phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm ấy đột nhiên trở nên nhỏ bé và yếu ớt.
Một giây, hai giây... Sự im lặng bắt đầu trở nên ngột ngạt. Thẩm Diên cảm thấy nhịp tim mình mất kiểm soát. Đây không phải là ánh mắt của một đứa em trai nhìn chị gái. Nó là thứ ánh mắt đầy dục vọng, thèm khát và đầy tính chiếm hữu mà cô chưa từng thấy ở người thiếu niên này.
“Lục... em...”
“Chị Diên.” – Hắn ngắt lời cô bằng một tông giọng thấp hơn thường lệ, đôi môi hắn chỉ cách trán cô vài centimet. “Huy sẽ đi vắng mười ngày. Trong mười ngày này, chỉ có em và chị ở đây thôi.”
Hắn đột ngột lùi lại, nụ cười tỏa nắng quay trở lại trên môi như thể khoảnh khắc kỳ lạ vừa rồi chưa từng tồn tại.
“Em vào bếp chuẩn bị cơm tối nhé. Chị làm nốt đi.”
Trình Lục xoay người bước đi, bóng lưng cao lớn lấp đầy cửa phòng. Thẩm Diên nhìn theo, bàn tay nắm chặt vạt áo. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô, không phải vì cơn mưa ngoài kia, mà vì cô chợt nhận ra: Kẻ mà cô vẫn luôn coi là "người nhà", dường như đang giấu kín một con thú dữ dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo kia.
Trong ngôi nhà vắng vẻ này, sự an toàn mà cô hằng tin tưởng bắt đầu rạn nứt.