MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Trai - Em Đang Làm Gì Vậy ?Chương 2

Em Trai - Em Đang Làm Gì Vậy ?

Chương 2

694 từ · ~4 phút đọc

Bữa cơm tối diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ.

Ánh đèn vàng trong phòng bếp tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, phản chiếu lên những món ăn đơn giản nhưng được bày biện tinh tế. Trình Lục ngồi đối diện Thẩm Diên, hắn thong thả gắp thức ăn vào bát của cô, động tác tự nhiên như thể hắn mới là chủ nhân của căn nhà này.

"Chị ăn nhiều một chút, dạo này chị gầy đi nhiều rồi."

Thẩm Diên cúi đầu, cố tránh ánh nhìn trực diện của hắn. Cảm giác tê dại ở vành tai từ lúc chiều vẫn chưa tan hết, nó cứ âm ỉ khiến cô bồn chồn. "Cảm ơn em... Thực ra em không cần vất vả thế này đâu, chị tự lo được mà."

Trình Lục buông đũa, tiếng va chạm thanh mảnh trên miệng bát sứ khiến Thẩm Diên giật mình. Hắn chống cằm, đôi mắt hẹp dài nheo lại, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô.

"Chị lại muốn đuổi em về sao? Hay là... chị đang sợ em?"

Câu hỏi trực diện khiến Thẩm Diên nghẹn lời. Cô gượng cười, cố tỏ ra tự nhiên: "Sợ gì chứ? Em là bạn của Huy, cũng như em trai chị vậy. Chỉ là chị thấy ngại vì làm phiền thời gian của sinh viên năm cuối như em thôi."

"Em trai..." – Trình Lục lặp lại hai chữ đó với một tông giọng kỳ lạ, nửa như giễu cợt, nửa như nếm trải. Hắn đột ngột đứng dậy, vòng qua bàn ăn và tiến về phía cô.

Theo bản năng, Thẩm Diên muốn đứng lên nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Trình Lục cúi xuống, một tay đặt lên lưng ghế, tay kia vươn ra chạm vào sợi dây tạp dề đang thắt lỏng lẻo sau lưng cô. Hơi thở của hắn vương vấn mùi gỗ đàn hương, bao vây lấy cô từ phía sau.

"Dây tạp dề tuột rồi kìa."

Hắn không chỉ đơn thuần là thắt lại. Những đầu ngón tay của Trình Lục lướt nhẹ qua hõm lưng của cô, cách một lớp vải mỏng nhưng lại nóng hổi như lửa đốt. Thẩm Diên run lên, hai tay bám chặt vào mép bàn, hơi thở dồn dập. Khoảng cách này quá gần, gần đến mức cô có thể cảm nhận được lồng ngực vững chãi của hắn đang áp sát vào vai mình.

"Lục... được rồi, chị tự làm được." – Giọng cô nhỏ run rẩy.

"Đừng cử động." – Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự ra lệnh không thể chối từ.

Hắn thắt một nút thắt hoàn hảo, nhưng rồi không rời đi ngay. Hắn ghé sát môi vào gáy cô, nơi những sợi tóc tơ đang dựng đứng vì sợ hãi, thì thầm: "Chị Diên, chị có biết vì sao em lại chọn học kiến trúc không? Vì em thích xây dựng những không gian mà ở đó, người bên trong sẽ chẳng bao giờ muốn rời đi... hoặc không thể rời đi."

Lời nói của hắn mang theo một hàm ý đen tối khiến da gà cô nổi lên. Khi hắn lùi lại, gương mặt lại trở về vẻ điềm tĩnh, ngoan hiền như cũ.

"Em rửa bát nhé, chị lên phòng nghỉ sớm đi. À, đêm nay trời còn mưa to, chị nhớ khóa cửa phòng... dù sao thì, khóa cũng chỉ để làm cảnh thôi mà."

Thẩm Diên gần như tháo chạy lên lầu. Cô đóng sầm cửa phòng, tim đập loạn nhịp như muốn vỡ tung. Cô nhìn vào chiếc gương lớn trong phòng, gương mặt mình đỏ bừng, ánh mắt đầy sự hoang mang.

Ở dưới nhà, tiếng nước chảy đều đặn vang lên. Cô không hề biết rằng, Trình Lục đang đứng dưới chân cầu thang, ngước nhìn cánh cửa phòng cô với một nụ cười khó đoán. Hắn cầm chiếc khăn mà cô vừa lau tay lúc nãy, đưa lên mũi hít một hơi sâu, đôi mắt chứa đầy sự cuồng nhiệt bệnh hoạn.

Đêm nay là đêm đầu tiên trong chuỗi mười ngày chỉ có hai người. Và hắn đã chờ đợi cơ hội này quá lâu rồi.