Cơn mưa ngoài kia không có dấu hiệu thuyên giảm, ngược lại ngày càng nặng hạt. Tiếng sấm rền vang từng đợt, rung chuyển cả những khung cửa kính cũ kỹ của ngôi nhà cổ. Thẩm Diên nằm trên giường, trùm chăn kín mít nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Tâm trí cô cứ quẩn quanh những lời nói đầy ẩn ý và ánh mắt rực lửa của Trình Lục dưới bếp.
Đoàng!
một tia chớp rạch ngang bầu trời, ngay sau đó là tiếng nổ đinh tai nhức óc. Cả căn phòng đột ngột chìm vào bóng tối đặc quánh. Mất điện rồi.
Thẩm Diên vốn sợ bóng tối và những tiếng động lớn. Cô ngồi bật dậy, hơi thở dồn dập, đôi tay quờ quạng tìm chiếc điện thoại trên bàn trang điểm. Giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng gõ cửa vang lên đều đặn.
Cộc... cộc... cộc...
"Chị Diên? Chị có sao không?"
Giọng của Trình Lục vang lên sau cánh cửa, trầm thấp và bình thản, dường như bóng tối chẳng hề làm hắn dao động. Thẩm Diên như vớ được cọng cỏ cứu mạng, cô vội vã đáp: "Chị... chị không sao. Chỉ là hơi bất ngờ thôi."
"Cầu chì bị hỏng rồi, để em vào kiểm tra xem chị có đèn pin không."
Chưa kịp để Diên đồng ý, tay nắm cửa đã xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn led điện thoại của Trình Lục hắt lên, soi rõ dáng người cao lớn của hắn đang đứng ở ngưỡng cửa. Hắn chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng màu đen, mái tóc hơi rũ xuống che bớt một phần đôi mắt sâu hoắm.
Hắn tiến lại gần giường, ánh sáng từ điện thoại đặt trên bàn hắt ngược lên, tạo thành những mảng sáng tối góc cạnh trên gương mặt hắn, khiến vẻ ngoài vốn dĩ hiền lành trở nên sắc sảo và đầy áp lực.
"Chị đang run sao?" – Trình Lục ngồi xuống mép giường, ngay sát cạnh cô.
Sự hiện diện của hắn quá lớn khiến khoảng không gian trên giường trở nên chật chội. Thẩm Diên thu chân lại, cố giữ khoảng cách: "Chị ổn, em cứ đi ngủ đi, sáng mai gọi thợ cũng được."
"Nhưng em không ổn." – Trình Lục đột ngột vươn tay, nắm lấy cổ chân trần của cô.
Cảm giác từ bàn tay to lớn, nóng rực của hắn chạm vào làn da mát lạnh của cô khiến Thẩm Diên giật nảy mình. Cô định rụt chân lại nhưng hắn siết nhẹ, không mạnh đến mức làm cô đau, nhưng đủ để cô nhận ra mình không thể thoát khỏi sự kiềm tỏa này.
"Lục, em làm gì vậy?" – Cô lắp bắp, tim đập dữ dội.
"Bóng tối làm người ta thấy thật lòng với mình hơn, chị có thấy vậy không?" – Hắn nhích lại gần hơn, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt cô. "Em đã thức trắng rất nhiều đêm chỉ để nghĩ về việc... làm sao để được bước chân vào căn phòng này mà không cần một cái cớ."
Bàn tay hắn từ cổ chân bắt đầu trượt dần lên phía trên, lướt qua bắp chân mịn màng. Ánh mắt hắn nhìn cô lúc này không còn che giấu điều gì nữa, đó là sự khao khát đến điên dại.
"Chị Diên, chị thơm quá. Mùi hương này... làm em sắp phát điên rồi."
Hắn dồn cô vào phía thành giường gỗ, một tay chống lên gối ngay cạnh đầu cô, tay kia luồn vào sau gáy, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Trong bóng tối, đôi mắt của Trình Lục sáng lên như một loài thú săn mồi đã tìm thấy mục tiêu yêu thích nhất.
"Em trai chị sẽ không về trong mười ngày tới. Đừng gọi tên cậu ấy, cũng đừng nhìn ai khác." – Hắn thì thầm, môi gần như chạm vào cánh môi đang run rẩy của cô. "Mười ngày này, chị chỉ thuộc về một mình em thôi."
Thẩm Diên cảm nhận được một sự cưỡng ép vô hình nhưng vô cùng mãnh liệt đang bóp nghẹt lý trí của mình. Sự ngoan ngoãn của "em trai" đã biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông đang từng bước nuốt chửng lấy thế giới của cô.