MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Trai - Em Đang Làm Gì Vậy ?Chương 4

Em Trai - Em Đang Làm Gì Vậy ?

Chương 4

677 từ · ~4 phút đọc

Không gian trong phòng yên tĩnh đến mức Thẩm Diên có thể nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong huyết quản. Bàn tay Trình Lục ở sau gáy cô không hề thô bạo, ngược lại, hắn dùng ngón cái mơn trớn nhẹ nhàng lên vùng da nhạy cảm sau tai, một hành động mang tính vỗ về nhưng lại khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng hơn bất cứ sự đe dọa nào.

“Lục… bỏ chị ra. Em đang đi quá giới hạn rồi.”

Giọng nói của cô yếu ớt, hoàn toàn thiếu đi sự uy nghiêm của một người chị. Trình Lục nghe vậy không những không buông, mà còn bật cười thấp trong cổ họng. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như để lấp đầy buồng phổi bằng mùi hương của cô.

“Giới hạn? Chị là người đặt ra nó, nhưng em là người sẽ xóa sổ nó.” – Hắn thì thầm, môi lướt qua làn da cổ mỏng manh. “Chị có biết tại sao em luôn giúp chị phục chế những bức tranh cũ không? Vì em thích cảm giác được chạm vào những thứ mong manh, từng chút từng chút một khiến chúng trở lại vẻ sống động theo ý của em.”

Thẩm Diên cảm thấy một luồng điện xẹt qua khi môi hắn vô tình chạm vào mạch đập nơi cổ cô. Sự cưỡng ép của hắn không phải là bạo lực cơ bắp, mà là một sự xâm lấn dần mòn vào cảm giác. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi tay lại dường như mất đi sức lực, chỉ có thể bấu chặt vào tấm ga giường đã nhăn nhúm.

“Chị Diên, chị đang run…” – Trình Lục ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ xót xa giả tạo. “Chị sợ em sao? Hay là chị đang hưng phấn?”

“Em im đi!” – Cô quát khẽ, đôi mắt ngấn lệ vì vừa sợ hãi vừa uất ức.

Trình Lục bỗng nhiên khựng lại. Hắn nhìn những giọt nước mắt trực trào trong mắt cô, ánh mắt vốn dĩ sắc lạnh bỗng chốc dịu đi, nhưng sự dịu dàng đó còn đáng sợ hơn gấp bội. Hắn đưa tay lau đi giọt lệ vừa lăn trên má cô, giọng nói trở nên khẩn khoản như một đứa trẻ đang cầu xin món đồ chơi yêu thích:

“Đừng khóc. Em sẽ đau lòng đấy. Chị xem, em đã vì chị mà làm bao nhiêu việc. Em thức đêm sửa bài cho Huy để nó có thời gian về thăm chị, em tìm mua loại màu vẽ chị thích nhất từ tận nước ngoài… Em ngoan như vậy, chị không thể ban thưởng cho em một chút sao?”

Hắn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, đặt lên lồng ngực mình – nơi trái tim hắn đang đập một nhịp điệu mạnh mẽ, cuồng nhiệt và điên rồ.

“Nó chỉ đập vì chị thôi. Chị Diên, chị thử cảm nhận xem.”

Lý trí của Thẩm Diên như bị sương mù bao phủ. Sự thao túng của Trình Lục quá hoàn hảo. Hắn biến mình thành kẻ đáng thương, kẻ si tình, khiến cô rơi vào cái bẫy của sự tội lỗi. Trong bóng tối, hắn bắt đầu hôn nhẹ lên những ngón tay cô, từng ngón một, chậm rãi và đầy ám muội.

“Đêm nay mất điện, em sợ chị ngủ một mình sẽ gặp ác mộng. Để em ở lại đây… bảo vệ chị, nhé?”

Câu hỏi mang danh nghĩa xin phép nhưng đôi mắt hắn lại đầy vẻ cưỡng đoạt. Hắn không đợi cô trả lời đã nằm xuống bên cạnh, kéo cả cô và tấm chăn vào lòng. Vòng tay hắn cứng như gông xiềng, khóa chặt lấy cơ thể nhỏ bé của cô.

Thẩm Diên nằm im lìm, hơi thở của hắn đều đặn bên tai. Cô biết, bức tường ngăn cách cuối cùng giữa cô và người "em trai" này đã sụp đổ hoàn toàn trong đêm mưa này. Và đây mới chỉ là bắt đầu của mười ngày giam cầm ngọt ngào.