MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Trai - Em Đang Làm Gì Vậy ?Chương 5

Em Trai - Em Đang Làm Gì Vậy ?

Chương 5

741 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng sớm mai len lỏi qua những khe hở của tấm rèm cửa, rọi lên mặt Thẩm Diên những vệt sáng vàng nhạt. Cô tỉnh dậy với cảm giác nặng nề đè ép trên ngực. Khi ý thức hoàn toàn quay trở lại, hơi lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô tỉnh ngủ ngay lập tức.

Cánh tay rắn chắc của Trình Lục vẫn còn quấn chặt lấy eo cô, kéo cô dán chặt vào lồng ngực ấm áp của hắn. Cả đêm qua, cô đã không thể cựa quậy, tâm trí kiệt quệ giữa sự sợ hãi và những nhịp đập điên cuồng của trái tim.

Thẩm Diên khẽ nhích người, cố gắng gỡ cánh tay của hắn ra để xuống giường. Nhưng ngay khi cô vừa cử động, vòng tay ấy đột nhiên siết mạnh hơn.

"Chị định đi đâu?"

Giọng nói của Trình Lục còn ngái ngủ, trầm khàn và có chút lười biếng phả bên tai cô. Hắn không mở mắt, nhưng nụ cười nhạt trên môi hắn cho thấy hắn đã tỉnh từ lâu, chỉ là đang thưởng thức sự bối rối của cô.

"Trời... trời sáng rồi. Em về phòng mình đi." - Diên cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự run rẩy vẫn không giấu được.

Trình Lục lúc này mới mở mắt, đôi mắt đen láy không chút mệt mỏi mà vô cùng tỉnh táo. Hắn nghiêng người, chống tay lên đầu, nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm. Ánh nắng ban mai rọi vào gương mặt hắn, làm nổi bật đường xương hàm sắc sảo và vẻ đẹp nam tính đầy lôi cuốn, hoàn toàn khác xa với hình ảnh "cậu sinh viên kiến trúc" hiền lành mỗi ngày.

"Về phòng làm gì? Phòng của chị không phải rất tốt sao? Có mùi của chị, có cả... chị nữa."

Hắn vươn tay, vén một lọn tóc rối trên trán cô, ngón tay nhẹ nhàng lướt xuống gò má rồi dừng lại ở môi dưới của cô, khẽ miết nhẹ. Sự tiếp xúc thân mật giữa ban ngày ban mặt khiến Thẩm Diên cảm thấy xấu hổ tột độ. Cô đẩy tay hắn ra, bật dậy khỏi giường.

"Đủ rồi, Trình Lục! Chuyện đêm qua... chị coi như vì mất điện nên em mới hành động kỳ lạ. Đừng lặp lại nữa."

Diên vội vàng bước về phía phòng tắm, nhưng chỉ được hai bước, cổ tay cô đã bị tóm chặt. Trình Lục không biết đã đứng lên từ lúc nào, hắn kéo mạnh cô lại, khiến cô xoay người và ngã sầm vào lòng hắn.

Hắn cúi thấp đầu, ép sát gương mặt mình vào mặt cô, giọng nói không còn chút nũng nịu nào của một người em:

"Hành động kỳ lạ? Chị nghĩ em đang chơi trò đóng vai chị em sao?" - Hắn gằn từng chữ. "Chị Diên, nhìn vào mắt em đi. Chị thấy gì? Sự 'kỳ lạ' đó đã kéo dài suốt ba năm rồi. Mỗi lần thấy chị cười với thằng Huy, mỗi lần thấy chị đi xem mắt với những gã đàn ông tầm thường đó, em đều muốn phát điên."

Hắn đẩy cô lùi dần về phía chiếc bàn trang điểm, khiến những lọ mỹ phẩm và họa cụ rơi xuống sàn kêu lách cách.

"Mười ngày. Em đã nói rồi, mười ngày này chỉ có em và chị. Chị đừng mong sẽ dùng cái danh nghĩa 'chị em' đó để trốn tránh em nữa. Hôm nay chị không cần làm việc, em đã ngắt kết nối internet của chị rồi."

Thẩm Diên bàng hoàng nhìn hắn: "Em... em điên rồi! Em định giam cầm chị sao?"

Trình Lục nở một nụ cười đầy chiếm hữu, bàn tay hắn luồn vào mái tóc dài của cô, ép cô phải ngửa đầu lên nhìn mình.

"Giam cầm? Không, em chỉ đang bảo vệ chị khỏi thế giới bên ngoài thôi. Ở đây, chị chỉ cần nhìn một mình em là đủ."

Hắn cúi xuống, không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một nụ hôn mang tính chất đánh dấu, thô bạo và đầy tính chiếm đoạt lên môi cô. Thẩm Diên vùng vẫy, nhưng sức lực của một họa sĩ yếu ớt làm sao địch lại một người đàn ông trẻ tuổi đầy sức mạnh.

Giữa căn phòng ngập nắng, sự thật trần trụi đã phơi bày: Trình Lục không còn muốn đóng kịch nữa. Hắn muốn nuốt chửng cô, ngay tại đây, trong chính ngôi nhà của cô.