Căn phòng khách im lìm đến mức tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trên tường nghe như tiếng búa gõ vào lồng ngực Thẩm Diên. Sau nỗ lực bỏ trốn thất bại, cô bị Trình Lục "áp giải" về lại phòng làm việc. Hắn không nhốt cô trong phòng ngủ, mà buộc cô phải ngồi vào bàn vẽ, nơi cô cảm thấy dễ bị tổn thương nhất.
Trình Lục kéo một chiếc ghế khác, ngồi ngay cạnh cô. Hắn thong thả mở một cuốn sách kiến trúc, nhưng ánh mắt chưa một giây nào thực sự rời khỏi bóng dáng cô.
"Vẽ đi chị. Em thích nhìn chị lúc tập trung nhất."
Thẩm Diên cầm cây cọ, đôi bàn tay run rẩy khiến nét vẽ lệch đi một đường dài trên mặt giấy. Cô buông cọ, quay sang nhìn hắn, giọng khản đặc: "Lục, em làm thế này để làm gì? Khi Huy về, mọi chuyện cũng sẽ bại lộ thôi. Em định đối diện với nó thế nào?"
Trình Lục không ngước mắt lên, hắn lật một trang sách, thản nhiên đáp: "Huy sẽ tin ai? Tin người bạn thân nhất luôn kề vai sát cánh với nó, hay tin người chị gái vốn có tâm lý bất ổn sau cái chết của bố mẹ? Chị nghĩ xem, chỉ cần em nói chị bị trầm cảm nặng, sinh ra ảo giác... liệu nó có đưa chị vào viện tâm thần để điều trị không?"
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người Diên. Hắn đã tính toán đến mức này. Hắn không chỉ muốn chiếm hữu cơ thể cô, mà còn muốn hủy hoại hoàn toàn khả năng tự vệ và tiếng nói của cô.
"Em... em là đồ quỷ dữ."
Trình Lục bật cười, hắn đứng dậy, vòng ra sau lưng cô. Hắn cúi xuống, tì cằm lên vai cô, hai tay ôm lấy đôi vai đang run rẩy. "Quỷ dữ cũng được, miễn là quỷ dữ này được ở bên cạnh chị. Chị Diên, sao chị không thử phục tùng một chút? Nếu chị ngoan, em sẽ trả lại internet cho chị một giờ vào buổi tối."
Hắn dùng chóp mũi cọ nhẹ vào má cô, một hành động đầy tính mơn trớn nhưng lại khiến Diên cảm thấy như một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ mình.
"Bây giờ, chúng ta ăn trưa nhé? Em có làm món sườn xào chua ngọt chị thích nhất đấy."
Bữa trưa diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Trình Lục tự tay đút từng thìa cơm cho cô. Thẩm Diên định từ chối, nhưng ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên sắc lẹm, đôi bàn tay hắn siết chặt lấy cằm cô, buộc cô phải mở miệng.
"Ngoan nào, chị không ăn là em sẽ phạt đấy. Chị không muốn biết hình phạt của em là gì đâu, đúng không?"
Sự cưỡng ép này không mang hơi hướng bạo lực máu me, nhưng nó thấm đẫm sự nhục nhã và kiểm soát. Diên nuốt từng miếng cơm mà cảm giác như nuốt phải mảnh sành. Cô hiểu rằng, trong mười ngày này, cô không còn là một người chị, không còn là một họa sĩ, mà chỉ là một món đồ chơi trong lòng bàn tay của kẻ niên hạ đầy nguy hiểm này.
Buổi chiều, khi nắng tắt hẳn, Trình Lục mang đến một chiếc vòng chân bằng bạc có đính một chiếc chuông nhỏ xíu. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đeo nó vào cổ chân vừa bị trầy xước của cô.
Leng keng...
Tiếng chuông vang lên thanh mảnh nhưng nghe thật chói tai.
"Từ giờ, dù chị đi đâu trong nhà, em cũng sẽ nghe thấy tiếng của chị." - Trình Lục ngước nhìn cô, đôi mắt lấp lánh sự thỏa mãn điên rồ. "Chị không thể chạy khỏi em được nữa đâu, Diên của em."