Đúng tám giờ tối, Trình Lục đặt chiếc laptop lên bàn làm việc của Thẩm Diên. Hắn đứng phía sau, thong thả dùng ngón tay xoắn nhẹ một lọn tóc của cô, giọng nói đầy vẻ ban ơn:
"Chị có đúng sáu mươi phút. Đừng cố gắng đăng nhập vào mạng xã hội hay gửi email cầu cứu, em đã cài phần mềm theo dõi mọi thao tác trên máy này rồi. Chỉ cần một từ khóa 'cứu' hay 'bắt cóc' xuất hiện, màn hình sẽ tắt ngay lập tức. Chị hiểu luật chơi chứ?"
Thẩm Diên gật đầu máy móc, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình đang khởi động. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung. Cô biết mình không thể trực tiếp kêu cứu, nhưng cô là một họa sĩ, và cô có cách thức ngôn ngữ của riêng mình.
Trình Lục không rời đi, hắn kéo một chiếc ghế bành đặt ngay sát bên cạnh, vừa nhâm nhi ly rượu vang đỏ, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình của cô.
Thẩm Diên bắt đầu mở trang cá nhân trên website tiểu thuyết và hội họa của mình. Cô đăng một thông báo ngắn gọn: "Cảm hứng từ ngôi nhà cổ và những bóng ma quá khứ. Xin lỗi độc giả, tôi sẽ tạm ngưng vẽ tranh phục chế để tập trung cho bộ tranh mới: 'Mười ngày dưới tán ô'."
Phía dưới dòng trạng thái, cô tải lên một bức phác thảo dở dang. Trong tranh là hình ảnh một người phụ nữ ngồi bên cửa sổ, nhưng nếu nhìn kỹ vào phần đổ bóng trên sàn nhà, cái bóng không phải của người phụ nữ mà là của một con sói đang nhe nanh. Ở góc bức tranh, cô cố tình vẽ thêm một chiếc đồng hồ quả lắc chỉ đúng con số 10 – số ngày cô bị giam giữ – và một chiếc chuông nhỏ bị gãy đôi.
Trình Lục nheo mắt nhìn bức tranh trên màn hình. Hắn vươn tay vuốt ve đường nét con sói: "Nét vẽ của chị hôm nay có chút sắc sảo hơn bình thường. Con sói này... là em sao?"
Thẩm Diên nín thở, cô cố giữ giọng thật bình thản: "Họa sĩ luôn mượn hình ảnh ẩn dụ để nói về cảm xúc. Em không thích mình là một con sói mạnh mẽ sao?"
Trình Lục cười khẽ, hắn cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô: "Em thích. Nhưng em thích làm thợ săn hơn. Chỉ cần chị không biến mình thành con mồi chạy trốn, em sẽ luôn là chú chó nhỏ trung thành nhất bên cạnh chị."
Thời gian trôi qua từng phút trong sự căng thẳng tột độ. Thẩm Diên giả vờ lướt xem các bình luận của người hâm mộ. Cô lén nhìn vào mục tin nhắn chờ. Có một tin nhắn từ một người bạn đồng nghiệp cũng là họa sĩ phục chế, anh ta hỏi về một kỹ thuật phối màu. Diên trả lời ngắn gọn, nhưng cô cố tình chèn thêm một mã số kỹ thuật màu sắc không tồn tại: #SOS010.
Cô hy vọng người bạn vốn cực kỳ tỉ mỉ này sẽ nhận ra sự bất thường.
"Hết giờ rồi."
Trình Lục gập máy tính lại khi đồng hồ vừa nhảy sang giây thứ 3601. Hắn cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, đan những ngón tay mình vào đó thật chặt.
"Chị đã rất ngoan. Phần thưởng cho chị đây."
Hắn nhấc bổng cô lên, đi về phía phòng ngủ chính. Tiếng chuông bạc ở cổ chân Diên vang lên leng keng theo từng nhịp bước của hắn, phá vỡ sự tĩnh lặng của hành lang.
"Đêm nay, em sẽ không khóa cửa phòng nữa. Nhưng nếu em nghe thấy tiếng chuông vang lên ở cửa ra vào..." – Hắn dừng lại trước cửa phòng, ánh mắt trở nên tối tăm và nguy hiểm – "...thì ngày mai, chiếc chuông này sẽ không còn đeo ở cổ chân nữa, mà em sẽ xỏ nó vào một nơi khác trên cơ thể chị để nó vĩnh viễn không thể tháo ra."
Thẩm Diên rùng mình. Hy vọng nhỏ nhoi từ dòng mã số màu sắc ấy là thứ duy nhất giúp cô không ngã quỵ trước sự chiếm hữu điên cuồng này.