Cơn mưa cuối mùa trút xuống thành phố những làn nước xám xịt, khiến bầu không khí vốn dĩ đã ngột ngạt lại càng thêm ẩm ướt. Lê Diệp Hạ đứng dưới mái hiên của căn nhà gỗ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, hai tay siết chặt quai chiếc túi xách đã cũ. Cô ngần ngại nhìn dãy chuông cửa bằng đồng đã xỉn màu, trái tim đập từng nhịp bất an.
Cánh cửa gỗ sồi dày nặng nề mở ra. Một luồng hơi lạnh từ máy điều hòa phả ra, quyện với mùi gỗ trầm và mùi thuốc lá nhạt. Trần Khắc Vũ đứng đó. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, cổ áo hơi trễ để lộ yết hầu cương nghị. Đôi kính gọng đen khiến gương mặt anh thêm phần sắc sảo và khó gần.
"Chào anh... anh Vũ." – Hạ lí nhí, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt.
Vũ im lặng trong giây lát, ánh mắt anh lướt nhanh từ đỉnh đầu xuống đôi bàn chân đang run rẩy vì lạnh của cô em vợ. Anh lùi lại một bước, nghiêng người để lộ một khoảng trống vừa đủ cho cô bước vào.
"Vào đi. Nguyệt có gọi cho tôi rồi. Cô ấy nói em gặp chút rắc rối về chỗ ở."
Giọng nói của Vũ không chút ấm áp, nó phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng lại có một độ trầm khiến lồng ngực Hạ khẽ rung lên. Cô bước qua anh, cố tình thu hẹp bờ vai để không chạm vào người anh, nhưng mùi hương nam tính nồng đậm – thứ mùi của gỗ thông và sự sạch sẽ đến khắt khe – vẫn xộc thẳng vào khứu giác cô, khiến nhịp tim cô lỡ mất một nhịp.
Căn nhà của Vũ đúng như tính cách của anh: tối giản, im lìm và đầy những góc khuất. Những bức tượng gỗ phục chế dang dở đặt trên kệ, những bản vẽ kiến trúc trải dài trên bàn trà. Không có dấu vết của sự bừa bộn, cũng chẳng có vẻ gì là một tổ ấm của đôi vợ chồng trẻ. Chị gái cô – Thu Nguyệt – đã đi công tác ở vùng cao hơn ba tháng nay, và có lẽ căn nhà này đã quen với việc chỉ có một hơi thở đàn ông ngự trị.
"Phòng của em ở tầng hai, đối diện phòng làm việc của tôi." – Vũ nói, bàn tay anh chỉ về phía cầu thang gỗ tối màu. "Tôi có những quy tắc riêng. Đừng chạm vào đồ đạc trong xưởng, và sau mười một giờ đêm, hãy hạn chế đi lại nếu không cần thiết."
Hạ gật đầu lia lịa, tay siết chặt tà áo khoác đã thấm nước mưa. Chiếc váy voan mỏng manh bên trong dán chặt vào cơ thể cô, làm lộ ra đường cong thanh mảnh và sự lúng túng của một cô gái vừa bước sang tuổi đôi mươi. Cô vô thức nhìn lên, bắt gặp Vũ cũng đang nhìn mình. Ánh mắt anh không dừng lại ở gương mặt cô mà dường như đang rơi xuống bả vai trần đang lộ ra sau lớp vải ướt sũng.
Không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên như bị đẩy lùi ra xa, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập mà Hạ cố công che giấu.
Vũ khẽ ho một tiếng, anh quay lưng đi, lấy một chiếc khăn tắm sạch ném lên vai cô. "Lau khô đi. Tôi không muốn trong nhà có người ốm."
Hạ ôm lấy chiếc khăn còn vương hơi ấm từ tay anh, cảm giác như mình vừa bước vào một vùng cấm địa. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, sự bình yên của mình đã chính thức khép lại sau cánh cửa gỗ này. Dưới cùng một mái nhà, giữa cô và người anh rể nghiêm nghị kia, dường như có một sợi dây vô hình đang bắt đầu căng lên, đầy nguy hiểm và cũng đầy mời gọi.