Sáng sớm, ánh nắng nhạt nhòa của ngày mưa tan len lỏi qua khe rèm, đậu lên hàng mi cong vút của Diệp Hạ. Cô tỉnh dậy trong căn phòng lạ lẫm, lòng vẫn còn vương lại chút bàng hoàng của buổi đêm hôm trước. Căn phòng đối diện là xưởng làm việc của Vũ. Cô nghe thấy những tiếng lạch cạch đều đặn, tiếng gỗ chạm vào nhau và cả tiếng thở dài khe khẽ của người đàn ông bên kia hành lang.
Hạ thay bộ đồ ngủ lụa mỏng bằng một chiếc áo thun rộng thùng thình và quần ngắn, cố gắng để bản thân trông kín đáo nhất có thể. Nhưng khi cô mở cửa phòng để đi xuống lầu, cô nhận ra mình đã lầm. Vũ đang đứng ngay ở hành lang hẹp, tay cầm một chồng bản vẽ, chiếc áo sơ mi trắng của anh mở phanh hai cúc đầu, để lộ vùng ngực săn chắc và những thớ cơ ẩn hiện mỗi khi anh cử động.
Hành lang cũ của căn nhà gỗ vốn dĩ rất hẹp. Khi Hạ bước ra, cô gần như đâm sầm vào lồng ngực anh.
"A..." – Hạ thốt lên, bàn tay cô vô thức vịn vào cánh tay rắn chắc của Vũ để giữ thăng bằng.
Làn da mát lạnh của cô chạm vào khối cơ nóng hổi của anh. Một luồng điện xẹt qua khiến Hạ rụt tay lại như bị bỏng. Vũ không lùi lại, anh đứng sừng sững như một ngọn núi, đôi mắt sau gọng kính đen hơi nheo lại, quan sát sự hoảng loạn trong ánh mắt cô.
"Dậy rồi sao? Trong bếp có bánh mì." – Giọng anh buổi sáng còn trầm và khàn hơn cả đêm qua, một thứ âm thanh ma mị khiến da gà Hạ nổi lên từng cơn.
"Vâng... em cảm ơn." – Hạ cúi đầu, định lách qua khoảng trống giữa anh và bức tường gỗ.
Nhưng đúng lúc đó, cô trượt chân trên sàn gỗ vẫn còn chút hơi ẩm của trận mưa đêm. Theo bản năng, Vũ đưa cánh tay dài ra vớt lấy eo cô, kéo mạnh Hạ về phía mình. Lưng Hạ đập vào vách gỗ, còn thân hình to lớn của Vũ thì áp sát ngay trước mặt.
Khoảng cách nguy hiểm bây giờ chỉ còn tính bằng milimet. Hạ có thể cảm nhận rõ hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, mùi gỗ thông lẫn với chút mùi trà đắng đặc trưng. Hơi thở gấp gáp của cô phả lên cằm anh, trong khi ánh mắt Vũ không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là một sự kìm nén đáng sợ.
Bàn tay Vũ vẫn đặt trên eo Hạ, hơi ấm từ lòng bàn tay anh xuyên thấu qua lớp vải mỏng, khiến cô cảm thấy như vùng da đó đang bốc cháy. Anh cúi thấp đầu, chóp mũi hai người gần như chạm nhau. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng tim đập của ai đó – hoặc là của cả hai – vang lên thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
"Ở nhà này, đi đứng cho cẩn thận." – Vũ nói khẽ, môi anh gần như lướt qua vành tai cô.
Anh buông tay, lùi lại, lấy lại vẻ nghiêm nghị như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Vũ quay người bước vào phòng làm việc, để lại Hạ đứng chôn chân giữa hành lang, đôi tay vẫn còn run rẩy. Cô chạm tay lên eo mình, nơi hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn vương lại, lòng thầm hiểu rằng quy tắc "không chạm vào đồ đạc" của anh hình như không bao gồm việc bảo vệ trái tim cô khỏi sự xâm nhập của chính anh.
Dưới lầu, tiếng ấm nước sôi reo vang, nhưng trong đầu Hạ lúc này chỉ còn hình ảnh ánh mắt rực cháy của Vũ lúc kề sát. Một sự rung động không nên có bắt đầu nảy mầm, len lỏi vào từng kẽ hở của lý trí.