MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Hở HangChương 3

Em Vợ Hở Hang

Chương 3

769 từ · ~4 phút đọc

Căn bếp vào buổi chiều tà chìm trong sắc cam cháy bỏng của hoàng hôn. Diệp Hạ loay hoay nấu một bữa cơm đơn giản với vài món mặn và bát canh chua – thứ mà chị Thu Nguyệt từng kể là món tủ của gia đình. Cô muốn làm điều gì đó để đáp lại sự thu xếp chỗ ở của Vũ, hoặc có lẽ, để xua đi cảm giác tội lỗi đang âm thầm bén rễ sau cái chạm tay đầy ám muội ở hành lang sáng nay.

Đúng sáu giờ tối, tiếng lạch cạch của dụng cụ phục chế trong phòng làm việc ngưng hẳn. Vũ bước xuống cầu thang, vẫn là vẻ mặt lãnh đạm ấy, nhưng đôi mắt anh dường như mệt mỏi hơn. Anh khựng lại khi thấy mâm cơm đã bày sẵn trên bàn và bóng dáng nhỏ nhắn của Hạ đang loay hoay bên bếp lửa.

"Tôi đã nói là em không cần làm những việc này." – Vũ nói, nhưng lần này giọng anh không còn sắc lạnh như dao, mà mang theo một chút gì đó khản đặc.

"Em chỉ muốn cảm ơn anh thôi. Chị Nguyệt nói anh thường bỏ bữa khi mải làm việc." – Hạ quay lại, nụ cười dịu dàng của cô vô tình làm dịu đi không khí khô khốc trong căn nhà.

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng đặc quánh. Tiếng bát đũa chạm nhau khẽ khàng cũng đủ khiến người ta giật mình. Vũ ăn rất ít, anh thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía chiếc ghế trống mà Thu Nguyệt thường ngồi. Sự hiện diện của Hạ ở đó vừa như một sự an ủi, lại vừa như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của người vợ hợp pháp.

"Anh... anh vẫn luôn làm việc một mình thế này sao?" – Hạ ngập ngừng phá vỡ bầu không khí.

Vũ dừng đũa, ánh mắt xa xăm: "Đồ cổ không biết nói, chúng chỉ cần sự im lặng để được hồi sinh. Con người thì ngược lại, họ nói quá nhiều nhưng chẳng bao giờ hiểu được nhau."

Hạ nhìn vào đôi bàn tay của Vũ – đôi bàn tay thô ráp với những vết sẹo nhỏ do dao khắc để lại, nhưng cũng chính là đôi bàn tay đã siết chặt lấy eo cô buổi sáng. Cô bỗng cảm thấy một nỗi xót xa vô hình cho người đàn ông này. Anh sống trong một bảo tàng của ký ức, cô độc giữa những kỷ vật vô tri.

Sau bữa tối, trời lại bắt đầu đổ mưa. Vũ đứng bên cửa sổ phòng khách, ánh lửa từ chiếc bật lửa Zippo lóe lên rồi tắt ngấm, để lại làn khói thuốc trắng mờ ảo. Hạ tiến lại gần, cô đưa cho anh một tách trà nhài nóng hổi.

"Trà nhài giúp dễ ngủ hơn thuốc lá đấy anh."

Vũ đón lấy tách trà, ngón tay anh vô tình lướt qua mu bàn tay Hạ. Lần này, không ai né tránh. Sự kìm nén như một sợi dây thừng đang bị kéo căng đến cực hạn. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng khách, gương mặt Vũ hiện lên với những góc cạnh đầy mê hoặc. Anh nhấp một ngụm trà, mùi hương hoa nhài thanh khiết hòa quyện với mùi hương nam tính nồng đậm từ cơ thể anh tạo thành một chất kích thích khó cưỡng.

"Em rất giống chị mình..." – Vũ thì thầm, giọng nói như tan vào tiếng mưa. "Nhưng em lại có thứ gì đó... khiến người ta không thể rời mắt."

Ánh mắt rực cháy của anh một lần nữa khóa chặt lấy Hạ. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhịp tim hỗn loạn như muốn nhảy ra ngoài. Vũ đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm chạm vào mặt gỗ vang lên một nhịp khô khốc. Anh tiến lại gần hơn, hơi thở nồng nặc mùi trà và khói thuốc phả nhẹ vào trán cô.

"Đi ngủ đi, Hạ. Trước khi tôi quên mất em là ai."

Câu nói nửa như ra lệnh, nửa như van xin của Vũ khiến Hạ run rẩy. Cô xoay người chạy vội lên cầu thang, tà váy mỏng manh lướt qua chân anh như một cái vuốt ve thầm lặng. Đêm đó, qua khe cửa phòng, Hạ vẫn thấy ánh đèn từ phòng làm việc của Vũ sáng rực. Cô biết, cả hai đều đang thức, và cả hai đều đang chiến đấu với một thứ xúc cảm đang lớn dần lên trong bóng tối – một thứ tình cảm mang tên sai lầm.