Bên ngoài, bầu trời đột ngột chuyển mình. Những đám mây đen kịt kéo đến, nuốt chửng ánh trăng yếu ớt, báo hiệu một cơn dông dữ dội nhất kể từ đầu mùa. Tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại, nghe như tiếng gầm của một con thú dữ đang bị xích lại sau lồng sắt.
Trong phòng làm việc, không gian im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ và nhịp tim dồn dập của cả hai. Vũ vẫn giữ chặt cổ tay Hạ, chiếc vòng gỗ sưa đỏ như một cái xiềng xích gắn kết hai linh hồn đang lạc lối.
"Sao không trả lời tôi?" – Vũ gặng hỏi, giọng anh trầm đục, chứa đựng một sự khao khát đã bị nén nhịn quá lâu.
Hạ ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô long lanh nước. "Anh rể... chúng ta không thể. Chị Nguyệt... chị ấy sẽ thế nào nếu biết anh vẽ em như thế này?"
Cái danh xưng "anh rể" thốt ra từ môi Hạ lúc này không còn là một lá chắn, mà giống như một lời khiêu khích đối với bản năng của người đàn ông trước mặt. Vũ siết nhẹ tay, đẩy cô lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào khung cửa sổ gỗ. Đúng lúc đó, một tia chớp rạch ngang trời, soi sáng gương mặt đầy góc cạnh và ánh mắt rực cháy của anh.
"Đừng dùng tên cô ấy để trốn tránh tôi nữa." – Vũ khàn giọng. "Em biết rõ căn nhà này lạnh lẽo thế nào trước khi em đến. Em biết rõ mỗi đêm tôi đều đứng ở hành lang chỉ để nghe tiếng thở của em."
Mưa bắt đầu trút xuống ào ạt, đập vào cửa kính như muốn phá vỡ sự ngăn cách cuối cùng. Gió lùa qua khe cửa, làm rung động tà váy mỏng manh của Hạ. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Vũ đang bao vây lấy mình. Sự kìm nén suốt bao nhiêu ngày qua của Vũ giờ đây như một con đập bị vỡ, không gì có thể ngăn cản được.
Anh buông cổ tay cô ra, nhưng ngay lập tức đôi bàn tay thô ráp ấy lại áp lên hai bên má cô, buộc cô phải đối diện với sự cuồng nhiệt của mình. Hơi thở gấp gáp của cả hai hòa vào nhau. Một giọt mồ hôi rịn trên trán Vũ rơi xuống má Hạ, nóng hổi và đầy ám muội.
"Hạ... nói là em cũng muốn tôi đi." – Anh thì thầm, môi anh gần như chạm vào làn da mỏng manh nơi cánh mũi cô.
Hạ nhắm nghiền mắt lại. Sự tội lỗi dâng trào, nhưng cảm giác muốn được thuộc về người đàn ông này còn mạnh mẽ hơn gấp bội. Cô không đẩy anh ra, mà vô thức vòng tay qua cổ anh, những ngón tay nhỏ nhắn đan vào mái tóc cứng của anh. Đó là sự đầu hàng của lý trí.
Và rồi, Vũ cúi xuống.
Một nụ hôn không hề dịu dàng. Nó mãnh liệt, tham lam và chứa đựng tất cả sự đau đớn của những ngày tháng phải giả vờ xa lạ. Mùi vị của anh – mùi thuốc lá, mùi trà đắng và mùi hương nam tính nồng đậm – xộc thẳng vào mọi giác quan của cô. Hạ cảm thấy mình như bị cuốn vào một cơn xoáy nước, không trọng lượng, không phương hướng.
Tiếng sấm nổ vang trời ngay trên mái nhà, che lấp đi tiếng rên rỉ nhỏ bé của Hạ khi lưng cô hoàn toàn áp sát vào tấm kính lạnh lẽo, đối lập với sức nóng như thiêu như đốt từ nụ hôn của Vũ. Ranh giới cuối cùng của sự lạ lẫm chính thức sụp đổ dưới cơn mưa bão. Họ đã không còn là người thân, cũng chẳng phải người lạ, mà là hai kẻ tội đồ vừa tìm thấy nhau trong bóng tối của một mối quan hệ cấm kỵ.
Kết thúc chương 10, bóng tối bao trùm lấy hai bóng hình đang quyện vào nhau, đánh dấu sự khép lại của giai đoạn đầu tiên: Sự lạ lẫm đã chết, nhường chỗ cho một bí mật khủng khiếp bắt đầu nảy mầm dưới mái nhà này.