Sự nghi hoặc của Lâm và những ánh mắt tại buổi triển lãm như một bóng ma ám ảnh Diệp Hạ suốt cả buổi chiều. Cô cố gắng làm mình bận rộn bằng việc dọn dẹp lại kệ sách cũ ở phòng khách, nhưng tâm trí thì vẫn treo ngược nơi phòng làm việc của Vũ. Anh đã ở trong đó từ lúc về nhà, không ăn uống, không ra ngoài, chỉ có tiếng kim loại va chạm với gỗ thỉnh thoảng vang lên khô khốc.
Tối muộn, Vũ có việc phải ra ngoài gặp một khách hàng quan trọng về việc giám định món đồ cổ. Khi tiếng động cơ xe Jeep khuất dần sau đầu ngõ, Hạ mới dám thở phào một hơi. Nhưng rồi, sự tò mò và một thôi thúc vô hình khiến cô bước chân lên tầng hai. Cô tự nhủ mình chỉ vào để dọn dẹp đống gỗ vụn giúp anh, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô đang tìm kiếm một thứ gì đó để giải mã người đàn ông bí ẩn này.
Phòng làm việc của Vũ nồng mùi tinh dầu tuyết tùng và thuốc lá. Trên bàn đại bản doanh của anh, đống bản vẽ nằm ngổn ngang. Khi đang thu dọn những tờ giấy nháp, Hạ vô tình làm rơi một cây bút chì lăn xuống gầm bàn gỗ. Cô cúi xuống nhặt và nhận ra một ngăn kéo nhỏ ở góc khuất không được khóa kỹ như mọi khi.
Tim Hạ đập liên hồi. Sự kìm nén của một kẻ tò mò chiến thắng lý trí. Cô khẽ kéo ngăn kéo ra.
Bên trong không phải là vàng bạc hay tài liệu mật, mà là một cuốn sổ phác thảo cũ kỹ cùng một chiếc hộp nhỏ bọc nhung. Hạ mở cuốn sổ ra, đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc. Những trang giấy không vẽ kiến trúc, mà vẽ... cô.
Là Hạ khi đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, là Hạ khi đang ngủ gật trên sofa với tà váy mỏng manh xòe rộng, và cả những nét phác thảo đầy dục vọng về bờ vai trần hay đôi môi đang mím lại của cô. Mỗi nét chì đều chứa đựng một sự chiếm hữu mãnh liệt, một ánh mắt rực cháy được chuyển hóa thành hội họa. Vũ đã quan sát cô từ rất lâu, kỹ lưỡng đến từng sợi tóc.
Dưới đáy ngăn kéo là một chiếc vòng tay bằng gỗ sưa đỏ, được chạm khắc cực kỳ tinh xảo với hình hoa anh đào – loài hoa mà Hạ yêu thích. Trên mặt trong của vòng có khắc hai chữ cái nhỏ xíu: V - H.
"Em đang tìm gì ở đó?"
Giọng nói trầm đục vang lên từ phía cửa khiến Hạ rụng rời chân tay. Cô xoay người lại, đánh rơi chiếc vòng xuống sàn gỗ. Vũ đã đứng đó từ bao giờ, chiếc áo khoác đen vẫn còn vương chút hơi lạnh của sương đêm. Anh tiến lại gần, từng bước chân nặng nề như tiếng búa gõ vào lồng ngực cô.
Khoảng cách nguy hiểm bị thu hẹp tối đa khi anh ép cô vào sát cạnh bàn. Vũ nhìn xuống ngăn kéo đang mở toang, rồi nhìn vào gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi của Hạ. Một giọt mồ hôi rịn trên trán cô lăn dài xuống gò má.
"Tôi đã nói là đừng chạm vào đồ đạc của tôi mà?" – Vũ thì thầm, hơi thở của anh nồng nàn mùi hương nam tính quyện với chút vị đắng của cà phê.
"Em... em xin lỗi... em không cố ý..." – Hơi thở gấp gáp của Hạ nghẹn lại khi Vũ vươn tay cầm lấy chiếc vòng gỗ, nhưng thay vì cất đi, anh lại cầm lấy bàn tay run rẩy của cô.
Anh chậm rãi đeo chiếc vòng vào cổ tay trắng ngần của Hạ. Sự tiếp xúc giữa làn da mát lạnh của cô và những ngón tay thô ráp, nóng hổi của anh tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng. Vũ không buông tay, anh siết nhẹ cổ tay cô, kéo cô sát hơn nữa cho đến khi ngực anh chạm vào ngực cô.
"Bây giờ em đã biết bí mật của tôi rồi." – Ánh mắt Vũ tối sầm lại, đầy vẻ nguy hiểm. "Em định sẽ báo cảnh sát, hay định sẽ dùng nó để thiêu rụi cả tôi và em?"
Sự tội lỗi và khao khát lúc này hòa quyện làm một. Hạ cảm thấy mình như một con mồi đã tự bước vào bẫy, và người thợ săn trước mặt không hề có ý định buông tha.