MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Hở HangChương 8

Em Vợ Hở Hang

Chương 8

696 từ · ~4 phút đọc

Ngày Chủ nhật đến cùng một lời mời không thể từ chối. Một người bạn cũ của Vũ, đồng thời cũng là người quen của gia đình Hạ, tổ chức buổi triển lãm phục chế tại trung tâm thành phố. Vũ vốn định đi một mình, nhưng một cuộc điện thoại từ mẹ Hạ dưới quê gọi lên, dặn dò anh phải "đưa con bé đi đây đi đó cho khuây khỏa", đã buộc cả hai phải cùng xuất hiện trước đám đông.

Rời khỏi không gian mờ tối của căn nhà gỗ, Hạ diện một chiếc váy sơ mi màu xanh nhạt, thắt eo tinh tế, làm tôn lên vẻ thanh xuân đầy sức sống. Vũ thì vẫn trung thành với sơ mi tối màu, vẻ ngoài nghiêm nghị và lãnh đạm của anh khiến những người xung quanh luôn giữ một khoảng cách nhất định.

Tại buổi triển lãm, giữa những tiếng xì xào và ánh đèn flash, Vũ và Hạ vô tình trở thành tâm điểm.

"Kìa, Kiến trúc sư Vũ đi cùng ai thế kia? Không phải Nguyệt à?" – Một người phụ nữ trong giới thượng lưu khẽ thì thầm với bạn mình.

"Em gái của vợ cậu ta đấy. Nhưng nhìn cách họ đứng cạnh nhau... có gì đó không đúng lắm thì phải."

Hạ nghe thấy những lời đó, cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Cô cố tình lùi lại một bước để tạo khoảng cách với Vũ. Thế nhưng, giữa sảnh đường đông đúc, một người phục vụ vô ý va phải Hạ khiến cô loạng choạng. Theo bản năng, Vũ đưa cánh tay rắn chắc vòng qua eo, kéo sát cô vào lòng mình để bảo vệ.

Khoảng cách nguy hiểm một lần nữa bị xóa bỏ, nhưng lần này là dưới ánh sáng ban ngày rực rỡ và hàng chục ánh mắt nhìn vào. Mùi hương nam tính nồng đậm từ áo khoác của anh bao trùm lấy cô. Hạ thấy mồ hôi rịn trên trán vì căng thẳng, trong khi bàn tay Vũ siết chặt lấy eo cô, không hề có ý định buông ra ngay lập tức.

"Cẩn thận chút." – Vũ nói khẽ, giọng anh trầm đục và chứa đựng một sự chiếm hữu không giấu giếm.

Đúng lúc đó, họ chạm mặt Lâm – một người bạn cũ của Thu Nguyệt. Lâm nhìn chăm chằm vào bàn tay Vũ vẫn đang đặt trên eo Hạ, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc rõ rệt.

"Chào Vũ. Nguyệt đi công tác lâu thế, cậu ở nhà chăm sóc em vợ chu đáo quá nhỉ?" – Lâm nhấn mạnh hai chữ "chu đáo" với một nụ cười đầy ẩn ý.

Gương mặt Vũ đanh lại, sự kìm nén của anh dường như sắp chạm ngưỡng bùng nổ. Anh không giải thích, chỉ gật đầu lạnh lùng rồi dẫn Hạ rời đi. Suốt quãng đường về, không khí trong xe trở nên đặc quánh sự im lặng đáng sợ.

Khi về đến sân nhà, dưới bóng râm của giàn hoa giấy, Vũ đột ngột dừng xe nhưng không mở khóa cửa. Anh quay sang nhìn Hạ, ánh mắt rực cháy của anh như muốn xuyên thấu lớp vải mỏng trên người cô.

"Em sợ những lời nói đó sao?" – Anh hỏi, giọng nói đầy vẻ khiêu khích.

"Em... em không muốn chị Nguyệt phải nghe những điều không hay." – Hạ lí nhí, đôi môi run rẩy.

Vũ bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi và đầy chua chát. Anh vươn tay, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ từ xương quai xanh lên đến cằm của cô, khiến hơi thở gấp gáp của Hạ nghẹn lại.

"Chúng ta chẳng làm gì sai, đúng không? Chỉ là... chúng ta đang sống dưới một mái nhà, và tôi không thể ngừng nhìn em."

Sự nghi hoặc của người đời không đáng sợ bằng sự thật đang dần hiện rõ trong lòng họ. Hạ nhận ra rằng, dù có cố gắng tạo khoảng cách đến đâu, thì mỗi lần đứng cạnh Vũ, cô đều cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang khao khát được trừng phạt bằng chính tình yêu cấm kỵ này.