Vết thương ở tay khiến Vũ gặp khó khăn trong việc xử lý các chi tiết nhỏ của chiếc hộp trang sức bằng gỗ khảm trai – một món kỷ vật từ những năm đầu thế kỷ trước. Nhìn anh vụng về băng bó vết thương rồi lại cố cầm lấy cây cọ nhỏ, Hạ không đành lòng. Cô tiến lại gần, khẽ kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống cạnh anh.
"Để em giúp anh một tay. Những phần vẽ này... em nghĩ mình làm được."
Vũ nhìn cô một lúc lâu, rồi lặng lẽ đưa cây cọ nhỏ cho cô. Trong căn phòng xưởng nồng đượm mùi dầu bóng và gỗ ẩm, hai bóng người in lên vách tường, hòa vào nhau dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Hạ tập trung cao độ, những ngón tay thon dài của cô uyển chuyển đưa những nét cọ tinh tế. Mỗi lần cô cúi xuống, tà váy mỏng manh lại khẽ chạm vào đầu gối của Vũ. Anh không làm việc nữa, chỉ ngồi đó, im lặng quan sát cô. Ánh mắt rực cháy của anh không rời khỏi những ngón tay mềm mại và đôi môi đang khẽ mím lại vì tập trung của Hạ.
"Em làm tốt hơn tôi nghĩ," Vũ đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm đục phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Hạ ngẩng đầu lên, vô tình khiến khoảng cách nguy hiểm giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc. Gương mặt Vũ gần sát đến mức cô có thể nhìn rõ những đường nét phong trần và cả sự kìm nén đang hiện rõ trong đôi mắt anh. Một giọt mồ hôi rịn trên trán Hạ lăn dài xuống thái dương.
Vũ không kiềm chế được nữa, anh đưa bàn tay còn lành lặn lên, dùng ngón cái chậm rãi lau đi giọt mồ hôi ấy. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng khiến Hạ rùng mình, hơi thở gấp gáp trở nên hỗn loạn. Ngón tay anh không dừng lại mà trượt dần xuống, mơn trớn vành tai rồi dừng lại ở gáy cô, kéo cô về phía mình thêm một chút nữa.
"Hạ... em có biết mình đang đùa với lửa không?" – Vũ thì thầm, hơi nóng từ hơi thở anh phả vào môi cô, nồng nàn mùi hương nam tính nồng đậm.
Lý trí trong Hạ gào thét về sự tồn tại của chị Nguyệt, về danh phận anh rể - em vợ, nhưng cơ thể cô lại phản ứng ngược lại. Cô cảm thấy mình như một thanh gỗ khô, chỉ cần một mồi lửa từ anh là sẽ bùng cháy mãnh liệt. Sự tội lỗi lúc này bị lấn át bởi một khao khát được vỗ về, được chạm vào người đàn ông luôn tỏ ra cứng cỏi nhưng đầy rẫy những vết nứt trong lòng này.
Bàn tay Hạ run rẩy đặt lên ngực áo của Vũ, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn của anh đang đập liên hồi. Anh cúi xuống, môi anh chỉ còn cách môi cô một sợi tóc. Không gian quanh họ dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng mưa đêm bắt đầu gõ nhịp trên mái tôn.
Đúng lúc đó, chiếc hộp gỗ trên bàn bị tay anh vô tình gạt trúng, rơi xuống sàn tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc. Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự mê muội của cả hai. Vũ giật mình buông tay, anh đứng bật dậy, quay lưng về phía cô, lồng ngực phập phồng vì sự kìm nén quá mức.
"Trễ rồi... em về phòng đi. Ngày mai tôi sẽ tự làm nốt."
Hạ đứng dậy, đôi chân run rẩy bước ra khỏi phòng làm việc. Cô biết, giữa họ giờ đây không chỉ là sự đồng điệu tâm hồn nữa, mà đã bắt đầu nhuốm màu sắc của một cuộc xâm chiếm thể xác đầy nguy hiểm. Những vết nứt trên món đồ cổ có thể phục chế, nhưng những vết nứt trong ranh giới đạo đức này, một khi đã vỡ, sẽ không bao giờ có thể trở lại như xưa.