MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Hở HangChương 6

Em Vợ Hở Hang

Chương 6

721 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, một bầu không khí gượng gạo bao trùm lấy căn nhà. Hạ dậy sớm, cô cố tình tránh mặt Vũ bằng cách giam mình trong bếp, nhưng tiếng bước chân nặng nề của anh trên cầu thang gỗ vẫn khiến cô giật mình thon thót. Vũ không vào bếp như mọi khi. Anh đi thẳng ra xưởng làm việc, tiếng đục gỗ vang lên gấp gáp, mạnh bạo hơn thường ngày, như thể anh đang trút giận lên những thớ gỗ vô tri.

Đến giữa trưa, tiếng động đột ngột dừng lại, thay vào đó là một tiếng va đập khô khốc và tiếng rên nhẹ. Hạ không kìm lòng được, cô chạy vội về phía phòng làm việc của Vũ.

"Anh Vũ? Có chuyện gì thế?"

Cánh cửa xưởng không khóa. Hạ đẩy cửa bước vào và khựng lại. Giữa những phôi gỗ và bản vẽ ngổn ngang, Vũ đang ngồi bệt dưới sàn, bàn tay trái của anh máu chảy ròng ròng, thấm đỏ cả một mảng gỗ đang phục chế dở. Anh đã trượt tay khi sử dụng đục.

"Ra ngoài đi!" – Vũ quát lên, đôi mắt anh long sòng sọc, đầy vẻ tự trọng bị tổn thương.

"Anh bị thương nặng thế này mà..." – Hạ không nghe lời, cô chạy lại gần, quỳ xuống cạnh anh. Cô run rẩy nắm lấy bàn tay to lớn của Vũ. Sự kìm nén thường ngày của cô biến mất, thay vào đó là sự lo lắng đến tột cùng.

Vũ định rụt tay lại nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đã rơm rớm nước của Hạ, anh bỗng khựng lại. Anh để mặc cho cô dùng chiếc khăn tay màu trắng băng bó tạm vết thương. Khoảng cách nguy hiểm lúc này không mang vẻ dục vọng, mà là một sự kết nối đau đớn.

"Tại sao anh lại khổ sở như thế?" – Hạ thì thầm, bàn tay cô khẽ chạm vào những vết sẹo cũ trên tay anh. "Chị Nguyệt nói anh là thiên tài, nhưng em chỉ thấy anh là một người đàn ông quá cô đơn."

Vũ cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự cay đắng: "Thiên tài chỉ là cái danh xưng cho những kẻ không thể hòa nhập với thế giới thực. Tôi dành cả đời để hàn gắn những món đồ đã vỡ, nhưng lại chẳng biết cách hàn gắn chính cuộc hôn nhân của mình."

Hạ ngẩn người. Đây là lần đầu tiên Vũ mở lòng về mối quan hệ giữa anh và chị gái cô. Anh nhìn vào bức ảnh cưới bám đầy bụi gỗ đặt ở góc phòng – nơi mà Thu Nguyệt cười rạng rỡ, còn anh thì mang một gương mặt vô hồn.

"Cô ấy yêu những chuyến đi, yêu cộng đồng, yêu thế giới rộng lớn ngoài kia. Còn tôi... tôi chỉ là một gã thợ mộc thuộc về bóng tối và những thứ đã chết."

Hạ cảm nhận được một sự đồng điệu lạ lùng. Cô cũng là kẻ sống nội tâm, cũng luôn cảm thấy mình là một mảnh ghép lạc lõng trong gia đình năng nổ của mình. Cô vô thức siết nhẹ bàn tay anh. Vũ quay sang, ánh mắt rực cháy lúc trước giờ đây dịu lại, thay vào đó là một sự khao khát được thấu hiểu.

Anh đưa bàn tay không bị thương lên, khẽ vuốt ve những sợi tóc vương trên má Hạ. Mùi hương nam tính nồng đậm quyện với mùi gỗ đàn hương trong phòng tạo nên một không gian tách biệt với thế giới. Hơi thở gấp gáp của Hạ sượt qua da thịt anh.

"Em không giống cô ấy..." – Vũ thì thầm, giọng nói trầm đục vang lên sát bên tai cô. "Em nhìn thấy tôi, còn cô ấy chỉ nhìn thấy những bức tượng tôi làm ra."

Trong khoảnh khắc ấy, sự tội lỗi đối với chị gái bị đẩy lùi bởi một sự thấu cảm mãnh liệt. Hạ không lùi lại, cô khẽ nghiêng đầu dựa vào vai anh, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn của Vũ đang đập mạnh sau lớp áo sơ mi. Một ranh giới mới vừa được hình thành – không phải là sự chiếm hữu thể xác, mà là sự hòa quyện của hai linh hồn cô độc dưới một mái nhà đầy bí mật.