MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Là Tuyệt NhấtChương 1: Vị Khách Không Mời

Em Vợ Là Tuyệt Nhất

Chương 1: Vị Khách Không Mời

1,390 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chìa khóa lách cách tra vào ổ, thanh âm khô khốc vang lên giữa hành lang vắng lặng của khu chung cư cao cấp. Trần Phong đẩy cửa bước vào, đón chờ anh vẫn luôn là bầu không khí đặc quánh sự tĩnh mịch và mùi gỗ sồi quen thuộc từ những món đồ nội thất do chính tay anh thiết kế.

Đã ba tháng kể từ khi Mai – vợ anh – sang Pháp để tham gia khóa tu nghiệp chuyên sâu về phục chế tác phẩm nghệ thuật. Căn hộ rộng hơn một trăm mét vuông này dường như cũng theo đó mà rộng ra một cách thừa thãi. Phong tháo chiếc cà vạt, vắt hờ lên thành ghế sofa, đôi mắt mệt mỏi sau mười tiếng đồng hồ vùi đầu vào bản vẽ nhìn ra khung cửa kính chạm sàn. Thành phố lên đèn, những vệt sáng xanh đỏ kéo dài vô tận như những mạch máu chảy trong đêm, nhưng tuyệt nhiên không có chút hơi ấm nào chạm tới được căn phòng này.

Anh từng tự hào mình là một kiến trúc sư nội thất tài năng, người biết cách lấp đầy không gian bằng cái đẹp, nhưng chính anh lại không biết cách lấp đầy khoảng trống trong lòng mình khi chỉ còn lại một mình. Cuộc hôn nhân giữa anh và Mai vốn dĩ êm đềm như một mặt hồ lặng sóng, sự tôn trọng và thấu hiểu luôn được đặt lên hàng đầu. Nhưng đôi khi, sự êm đềm quá mức lại khiến người ta cảm thấy ngạt thở.

Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, Phong bỗng khựng lại. Một mùi hương lạ.

Nó không phải mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ mà Mai vẫn thường dùng. Nó là một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn vị trái cây chín mọng xen lẫn chút hương phấn hoa cỏ nhiệt đới – một thứ mùi hương đầy sức sống, trẻ trung và có phần... khiêu khích. Anh cau mày, ánh mắt lướt nhanh qua phòng khách. Trên kệ giày gỗ đen ở lối vào, bên cạnh đôi giày da nam tính của anh, xuất hiện một đôi sandal quai mảnh lấp lánh và một đôi giày cao gót màu nude với phần gót nhọn hoắt đầy kiêu kỳ.

"Ai đó?" – Giọng Phong trầm xuống, mang theo sự cảnh giác của một chủ nhân bị xâm phạm lãnh thổ.

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phía phòng tắm nhỏ ở cuối hành lang. Ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa khép hờ, tạo thành một vệt sáng dài trên sàn gỗ sồi.

Phong tiến lại gần, bước chân anh vô thanh trên lớp thảm lông cừu. Càng gần đến phòng tắm, mùi hương kia càng đậm đặc hơn, quấn quýt lấy cánh mũi, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Anh định gõ cửa, nhưng đúng lúc đó, tiếng nước ngưng bặt. Một âm thanh sột soạt nhẹ nhàng, rồi cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra.

Hơi nước nóng hổi từ bên trong ùa ra như một làn sương mờ ảo. Và giữa làn sương đó, một dáng hình xuất hiện khiến hơi thở của Phong nghẹn lại ngay nơi cổ họng.

Đó là Lê Diệp – em gái của Mai.

Nhưng không phải là cô bé Diệp tinh nghịch với mái tóc đuôi ngựa mà anh từng thấy trong những bữa cơm gia đình hai năm trước. Trước mặt anh lúc này là một người phụ nữ thực thụ, hay đúng hơn, là một bông hồng đang ở độ nở rộ nhất. Diệp chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng bản lớn ngang ngực. Chiếc khăn vốn dài nhưng khi khoác lên đôi chân dài miên man của một vũ công ngành múa, nó lại trở nên ngắn đến tội nghiệp, chỉ vừa đủ che đi vùng nhạy cảm nhất.

Làn da của cô trắng ngần, dưới ánh đèn vàng hiện lên một lớp bóng khỏe khoắn của tuổi trẻ, còn vương lại những giọt nước lấp lánh như sương đêm bám trên cánh hoa. Những giọt nước ấy chậm rãi lăn từ xương quai xanh thanh mảnh, trượt qua rãnh ngực sâu thẳm ẩn hiện sau mép khăn, rồi biến mất vào khoảng không mờ ám.

"Anh rể... Anh về sớm thế?"

Diệp thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng lại có chút khàn nhẹ vì hơi nước nóng, nghe như một tiếng thở dài đầy ma lực. Cô không hề hoảng hốt, cũng không vội vàng che chắn. Ngược lại, cô khẽ nghiêng đầu, để mặc mái tóc dài ướt sũng xõa trên bờ vai trần mềm mại. Những lọn tóc đen nhánh dán chặt vào làn da trắng sứ, tạo nên một sự tương phản đầy nhục cảm.

Phong đứng chôn chân tại chỗ. Ánh mắt của một người đàn ông trưởng thành, dù đã cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng vẫn không thể ngăn bản năng trỗi dậy. Anh nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của cô hơi hé mở, nhìn thấy sự rung động nhẹ nhàng của khuôn ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của cô – hay của chính anh?

"Sao em lại ở đây? Chị Mai không nói gì với anh cả." – Phong cố tìm lại giọng nói của mình, dù nó đã trở nên khản đặc lạ thường.

Diệp bước tới một bước, đôi chân trần không mang dép dẫm lên sàn gỗ. Mỗi bước đi của cô đều toát lên sự uyển chuyển của một nghệ sĩ múa, khiến chiếc khăn tắm lỏng lẻo cứ chực chờ tuột xuống theo mỗi cử động. Cô dừng lại ngay sát bên anh, mùi sữa tắm nồng nàn phả thẳng vào mặt Phong, khiến đầu óc anh bắt đầu quay cuồng.

"Mẹ bảo em lên phố thực tập, ký túc xá lại đang sửa chữa. Chị Mai bảo em cứ qua đây ở, chị ấy còn nói... anh rể cô đơn lắm, có em sang nhà cửa sẽ vui hơn." – Cô khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý, đôi mắt lấp lánh nhìn xoáy vào mắt anh – "Anh không chào đón em sao?"

Phong cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Vị trí anh đang đứng quá gần, gần đến mức anh có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể thanh xuân của cô em vợ. Anh là kiến trúc sư, anh yêu cái đẹp, và trước mắt anh lúc này là một kiệt tác của tạo hóa mà bất cứ người đàn ông nào cũng muốn chạm tay vào. Nhưng lý trí trong đầu anh lại gào thét về hai chữ "đạo nghĩa". Cô ấy là em gái của vợ anh. Cô ấy là "vị khách" mà anh có trách nhiệm phải bảo vệ.

"Được rồi. Em... đi thay đồ đi. Đứng thế này dễ cảm lạnh đấy." – Phong dứt khoát quay đi, nhưng bước chân có phần vội vã như đang chạy trốn khỏi một thứ tà thuật.

Vào đến phòng làm việc, anh đóng sập cửa lại, dựa lưng vào cánh gỗ, tim đập liên hồi như một chàng trai mới lớn. Anh đưa tay nới lỏng khuy áo sơ mi đầu tiên, nhưng cảm giác ngột ngạt vẫn không hề biến mất. Hình ảnh đôi vai trần và làn da trắng hồng của Diệp cứ như in đậm vào nhãn cầu, thách thức mọi rào cản đạo đức mà anh đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm qua.

Bên ngoài, tiếng bước chân trần nhỏ xíu lướt trên sàn nhà, rồi tiếng đóng cửa phòng dành cho khách vang lên nhẹ nhàng. Không gian trở lại yên tĩnh, nhưng Phong biết, sự yên tĩnh này đã không còn thuần khiết như trước nữa.

Sự hiện diện của Diệp giống như một mồi lửa nhỏ vừa được ném vào căn hầm đầy chất nổ bấy lâu nay vẫn đóng kín. Và Phong, người tự cho mình là vững chãi như một tòa thành, bắt đầu cảm thấy những viên gạch đầu tiên đang lung lay.

Đêm đó, trong căn phòng rộng lớn, mùi hương của người em vợ dường như đã lách qua khe cửa, len lỏi vào tận giấc ngủ của anh, mang theo những ảo ảnh đầy tội lỗi và khao khát.