Đêm đầu tiên có thêm một người lạ trong nhà, Phong trằn trọc không sao ngủ được. Tiếng điều hòa rì rì vốn dĩ là âm thanh giúp anh đi vào giấc ngủ, nay lại như khuếch đại mọi tiếng động nhỏ nhất phát ra từ căn phòng đối diện hành lang. Anh nghe thấy tiếng lạch cạch của vali, tiếng bước chân nhẹ tênh, và cả tiếng thở dài khe khẽ của Diệp.
Sáng hôm sau, Phong thức dậy sớm hơn thường lệ. Anh có thói quen pha một tách cà phê đen đặc không đường trước khi bắt đầu ngày làm việc tại nhà. Nhưng khi vừa bước chân vào gian bếp, anh chợt sững lại.
Căn bếp vốn dĩ lạnh lẽo, chỉ toàn tông màu xám và trắng của đá nhân tạo, nay bỗng trở nên rực rỡ một cách lạ lùng. Diệp đang đứng đó, bên cạnh chiếc máy pha cà phê của anh. Cô mặc một chiếc áo phông oversized màu trắng dài quá mông, để lộ đôi chân thon dài nuột nà không tì vết. Ánh nắng ban mai xiên qua ô cửa kính, bao phủ lấy cơ thể cô một lớp hào quang mờ ảo, làm hiện lên những đường cong thanh xuân đầy sức sống qua lớp vải mỏng.
"Chào buổi sáng, anh rể!"
Diệp quay lại, nụ cười rạng rỡ như nắng sớm. Trên tay cô là tách cà phê của anh, làn khói trắng bay lên che mờ đôi mắt lấp lánh.
"Em thấy anh hay uống cà phê đen, nên em đã pha sẵn cho anh rồi. Nhưng em có cho thêm một chút quế, hương vị sẽ ấm hơn đấy."
Phong đón lấy tách cà phê, những ngón tay vô tình chạm nhẹ vào bàn tay mềm mại của cô. Một cảm giác tê dại như luồng điện cực nhỏ chạy dọc từ đầu ngón tay lên tận đại não khiến anh khẽ giật mình. Anh vội vã thu tay lại, cố giữ vẻ mặt bình thản:
"Cảm ơn em. Từ mai cứ để anh tự làm, em cứ ngủ thêm đi, sinh viên thực tập chắc cũng vất vả."
"Em quen dậy sớm tập múa rồi." – Diệp thản nhiên đáp, cô tiến lại gần kệ bếp, vươn người lấy một chiếc đĩa trên cao.
Động tác vươn vai khiến vạt áo phông ngắn cũn cỡn bị kéo lên, để lộ vòng eo thon gọn và một phần của cặp mông săn chắc ẩn hiện sau lớp nội y mỏng manh. Phong vội vàng quay đi, hướng ánh mắt về phía tờ báo trên bàn, nhưng hình ảnh ấy đã kịp khắc sâu vào trí óc. Anh nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng đặc trưng của hạt Arabica nay hòa quyện cùng mùi quế nồng nàn và một chút vị ngọt lạ lẫm, giống hệt như sự hiện diện của Diệp trong căn nhà này – nồng nhiệt và đầy xáo trộn.
Buổi chiều, sau khi kết thúc buổi gặp khách hàng, Phong về nhà với tâm trạng nặng nề. Anh định vào phòng giặt để lấy số áo sơ mi đã phơi từ sáng. Thế nhưng, khi vừa đẩy cửa phòng giặt nhỏ hẹp, bước chân anh bỗng khựng lại.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt hắt qua ô cửa thông gió, ngay trên giá phơi inox, chiếc sơ mi trắng của anh đang nằm cạnh một thứ gì đó hoàn toàn đối lập. Đó là một bộ nội y bằng ren mỏng dính màu đỏ mận – sắc màu nồng nàn đến mức nhức mắt. Những sợi ren tinh xảo, bé xíu, đan cài vào nhau một cách mời gọi. Sự thô ráp, cứng cáp của chiếc áo nam giới đứng cạnh sự mềm mại, mỏng manh và đầy tính khiêu khích của món đồ lót nữ tạo nên một khung cảnh đầy ám ảnh.
Phong cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh có thể dễ dàng hình dung ra vẻ đẹp của Diệp khi khoác lên mình thứ mỏng manh này. Một cảm giác khao khát đầy tội lỗi bất ngờ trào dâng trong lòng người đàn ông vốn dĩ luôn tự hào về sự điềm tĩnh của mình. Anh đưa tay định lấy áo, nhưng lại ngập ngừng trước mảnh vải ren đỏ thắm ấy. Mùi hương sữa tắm của Diệp dường như vẫn còn vương vấn trên lớp vải, ngọt lịm và đầy ma lực.
"Anh rể... anh lấy đồ giúp em à?"
Tiếng của Diệp vang lên ngay sau lưng khiến Phong giật thót. Anh quay lại, thấy cô đang tựa người vào khung cửa, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy vẻ ngây thơ, nhưng nơi khóe môi lại phảng phất một nụ cười tinh quái. Cô đã thay sang bộ đồ tập múa bó sát bằng chất liệu thun lạnh, ôm trọn lấy từng milimet cơ thể, làm nổi bật lên khuôn ngực đầy đặn và rãnh bụng săn chắc.
"À... không, anh định lấy đồ của anh." – Phong lúng túng, bàn tay anh vô tình chạm vào mảnh ren đỏ khi định rút chiếc sơ mi ra.
"Để em lấy cho. Anh làm kiến trúc sư mà, bàn tay đó để vẽ những công trình vĩ đại, mấy việc vặt này cứ để em."
Diệp bước tới, không gian trong phòng giặt vốn đã nhỏ nay lại càng trở nên chật chội khi cô đứng sát cạnh anh. Hơi ấm từ cơ thể vừa vận động xong của cô phả ra, trộn lẫn với mùi bột giặt và mùi nắng, tạo thành một loại xúc tác hóa học khiến không khí trở nên đặc quánh.
Diệp vươn tay lấy bộ nội y đỏ, cố tình để cánh tay mình cọ sát vào ngực Phong. Sự tiếp xúc da thịt dù chỉ qua lớp áo mỏng cũng khiến anh cảm thấy nóng rực. Cô chậm rãi gỡ từng món đồ, động tác khoan thai như thể đang trình diễn một điệu múa bí mật chỉ dành riêng cho anh.
"Anh rể, anh thấy màu này... có đẹp không?" – Cô giơ mảnh vải ren lên trước mặt anh, giọng nói thì thầm như hơi thở.
Phong cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Ánh mắt anh chạm vào đôi mắt nâu trong veo của Diệp, nhưng sâu trong đó, anh thấy một ngọn lửa đang nhen nhóm. Anh hiểu rằng, đây không còn là sự vô tình. Đây là một sự khiêu chiến.
"Rất... hợp với em." – Anh thốt ra những từ đó bằng một giọng khàn đục rồi nhanh chóng quay người bước ra ngoài, không dám nhìn thêm dù chỉ một giây.
Trong phòng khách, Phong ngồi phịch xuống ghế sofa, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. Anh chưa bao giờ cảm thấy mất kiểm soát như lúc này. Mai đi vắng, căn nhà này chỉ còn anh và một cô gái trẻ trung, đầy sức gợi và dường như... đang cố tình phá vỡ mọi quy tắc.
Tiếng nhạc múa cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ phòng Diệp. Phong nhắm mắt lại, nhưng trong bóng tối của tâm trí, anh không thấy những bản vẽ nội thất cứng nhắc, mà chỉ thấy một màu đỏ mận nồng nàn và làn da trắng sứ như sương mai.
Lửa đã được ném vào rơm. Và Phong biết, dù anh có cố gắng dập tắt đến đâu, khói nóng đã bắt đầu bốc lên âm ỉ, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của anh.