MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Là Tuyệt NhấtChương 3: Những Ảo Ảnh Trong Đêm

Em Vợ Là Tuyệt Nhất

Chương 3: Những Ảo Ảnh Trong Đêm

1,288 từ · ~7 phút đọc

Sau khoảnh khắc ở phòng giặt, không khí trong căn hộ dường như thay đổi hẳn. Sự tĩnh lặng thường ngày đã bị thay thế bởi một thứ áp suất vô hình, nặng nề và đầy ám muội. Phong cố vùi đầu vào công việc để xua đi hình ảnh mảnh ren đỏ mận cứ chập chờn trước mắt, nhưng những đường nét trên bản vẽ kiến trúc vốn dĩ thẳng tắp, nay dưới ngòi bút của anh bỗng trở nên mềm mại, uốn lượn như đường cong của một cơ thể thiếu nữ.

Tối hôm đó, Diệp không ra ngoài. Cô ở trong phòng tập múa, tiếng nhạc không lời du dương len lỏi qua khe cửa, lan tỏa khắp phòng khách. Phong ngồi ở bàn làm việc, nhưng sự tập trung của anh đã hoàn toàn tan rã. Anh khẽ đẩy ghế đứng dậy, định vào bếp lấy nước uống, nhưng bước chân lại vô thức dừng lại trước cửa phòng Diệp.

Cánh cửa không đóng chặt, để lộ một khoảng hở đủ để ánh sáng ấm áp bên trong tràn ra. Qua khe cửa, Phong nhìn thấy Diệp đang đứng giữa phòng. Cô không mặc đồ tập múa thông thường, mà chỉ mặc một chiếc áo hai dây lụa mỏng màu đen và chiếc quần lót ren cùng màu.

Cô đang thực hiện những động tác giãn cơ cơ bản. Dưới ánh đèn vàng, cơ thể Diệp uyển chuyển như một dải lụa. Khi cô gập người sát đất, vòng eo nhỏ nhắn thắt lại, để lộ sống lưng trần mịn màng với những đốt xương thanh mảnh hiện lên rõ rệt. Rồi cô vươn người lên cao, đôi tay thon dài múa lượn trong không trung, chiếc áo lụa ngắn ngủn bị kéo ngược lên, phô diễn trọn vẹn vòng bụng phẳng lỳ và làn da trắng ngần đang lấm tấm những giọt mồ hôi.

Phong cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một luồng khí nóng bỏng chạy dọc từ cột sống xuống bụng dưới. Anh biết mình nên rời đi, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Đây là một vẻ đẹp thuần khiết nhưng lại mang sức công phá đầy dục vọng. Mỗi nhịp chuyển động của cô đều như một cái vuốt ve vào dây thần kinh đang căng cứng của anh.

Bỗng nhiên, Diệp dừng lại. Cô không quay đầu, nhưng giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan sự tĩnh lặng:

"Anh rể, anh đứng đó bao lâu rồi?"

Phong giật mình, sự bối rối tràn ngập tâm trí. Anh hắng giọng, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh của một người bề trên:

"Anh... anh định lấy nước, thấy đèn phòng em còn sáng nên tính nhắc em ngủ sớm."

Diệp từ từ xoay người lại. Mồ hôi làm những sợi tóc mai bám chặt vào gò má đang ửng hồng. Cô không hề có ý định che chắn cơ thể đang hở hang của mình, ngược lại còn bước tiến về phía cửa, đứng đối diện với anh qua khe hở hẹp. Mùi hương mồ hôi thanh tân trộn lẫn với hương nước hoa nồng nàn phả vào mặt Phong, khiến anh choáng váng.

"Ngủ sớm sao được khi trong người cứ thấy bứt rứt thế này..." – Diệp nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô lúc này không còn sự ngây thơ ban sáng, mà chứa đựng một nỗi khao khát sâu thẳm – "Hay là anh rể vào đây, giúp em xoa bóp bắp chân được không? Em tập nãy giờ nên bị chuột rút rồi."

Lời đề nghị ấy giống như một trái cấm được bày ra ngay trước mặt kẻ đang khát. Phong siết chặt nắm tay, lý trí của anh đang gào thét về sự nguy hiểm, nhưng bản năng đàn ông lại thôi thúc anh tiến tới.

"Anh... anh không biết xoa bóp đâu. Để anh lấy dầu cho em." – Phong đáp, giọng anh đã khàn đặc đi vì kìm nén.

"Không cần dầu đâu, chỉ cần đôi tay của anh thôi."

Diệp đẩy nhẹ cánh cửa, mở ra một không gian đầy mời gọi. Cô ngồi xuống mép giường, duỗi thẳng đôi chân dài nuột nà về phía anh. Dưới ánh đèn, làn da cô bóng lên một lớp màng mỏng của mồ hôi, trông mịn màng và mềm mại như nhung.

Phong bước vào phòng, cảm giác như mình đang bước vào một mê cung không có lối thoát. Anh quỳ một chân xuống sàn gỗ, bàn tay run rẩy chạm vào bắp chân của Diệp. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến cả hai đều khẽ run lên. Da của cô nóng rực, còn tay anh lại thô ráp và đầy mạnh mẽ.

Anh bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng từ cổ chân lên đến bắp chân. Mỗi lần bàn tay anh lướt qua, Diệp lại khẽ rên rỉ một tiếng rất nhỏ trong cổ họng – một âm thanh vừa như đau đớn, vừa như hưởng thụ, khiến dây thần kinh cuối cùng của Phong suýt chút nữa thì đứt đoạn.

"Anh rể... tay anh ấm quá."

Diệp nghiêng người về phía trước, mái tóc dài chạm vào vai anh. Anh có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của cô phả lên đỉnh đầu mình. Bàn tay Phong bất giác di chuyển cao hơn, chạm vào vùng đùi mềm mại phía trên đầu gối. Sự mềm mại ấy khiến anh hoàn toàn mất đi phương hướng.

Anh ngước mắt lên, và đúng lúc đó, ánh mắt hai người giao nhau. Trong không gian chật hẹp của phòng ngủ, hơi nóng tỏa ra từ hai cơ thể hòa quyện vào nhau. Phong nhìn thấy sự mời gọi mãnh liệt trong đôi mắt của em vợ, và anh cũng thấy sự gục ngã của chính mình trong đó.

"Diệp... chúng ta không nên..." – Anh thì thầm, nhưng bàn tay vẫn không chịu rời khỏi làn da nóng bỏng của cô.

"Chị Mai đi xa rồi, sẽ không ai biết đâu..." – Diệp khẽ đáp, cô đưa tay chạm vào khuôn mặt góc cạnh của Phong, những ngón tay nhỏ nhắn mơn trớn trên đôi môi đang khô khốc của anh.

Khoảnh khắc ấy, cả thế giới bên ngoài dường như tan biến. Chỉ còn lại mùi hương của Diệp, hơi ấm của Diệp và sự tội lỗi đang bùng cháy thành một ngọn lửa không thể dập tắt. Phong cúi đầu, hơi thở của anh quấn lấy hơi thở của cô. Ranh giới đạo đức cuối cùng mỏng manh như một sợi chỉ, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa thôi là tất cả sẽ sụp đổ.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Phong vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh. Là cuộc gọi video từ Mai.

Phong như choàng tỉnh khỏi một cơn mê. Anh vội vã rút tay lại, đứng bật dậy như bị điện giật. Gương mặt anh tái mét, sự hối hận và sợ hãi tràn ngập tâm trí.

"Anh... anh phải nghe máy."

Anh quay lưng chạy ra khỏi phòng, để lại Diệp ngồi đó trên giường, đôi môi khẽ nở một nụ cười nửa vời, đôi mắt nhìn theo bóng lưng anh đầy vẻ chiếm hữu.

Vào phòng làm việc, Phong nhấn nút nghe. Hình ảnh Mai hiện lên trên màn hình với nụ cười hiền hậu: "Anh à, bên đó sao rồi? Diệp có ngoan không anh?"

Phong nhìn vợ, lòng đau thắt lại. Anh đáp lời bằng một giọng run rẩy, trong khi mùi hương của Diệp vẫn còn bám chặt trên đôi bàn tay vừa chạm vào da thịt cô. Đêm đó, Phong không ngủ được. Anh biết mình vừa bước qua một ranh giới mà không bao giờ có thể quay trở lại như cũ.