Cả đêm hôm đó, Phong thức trắng. Gương mặt của Mai trên màn hình điện thoại cứ chập chờn, đan xen với những đường cong của Diệp trong làn hơi nước và bóng tối. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh vẫn ngửi thấy mùi hương ngọt lịm của em vợ vương trên lòng bàn tay mình – một thứ mùi hương không thể gột rửa bằng xà phòng hay nước lạnh.
Sáng hôm sau, Phong cố tình rời nhà từ sớm, trước cả khi Diệp kịp thức dậy để pha cà phê cho anh. Anh vùi mình trong văn phòng thiết kế đến tận tối mịt, cố lấp đầy trí não bằng những thông số kỹ thuật khô khan và các bản vẽ mặt cắt. Nhưng khi bóng tối dần bao phủ thành phố, một nỗi sợ hãi kỳ lạ nảy sinh: anh sợ phải về nhà, sợ phải đối diện với sự im lặng đầy tính khiêu khích của Diệp.
Khi Phong mở cửa căn hộ vào lúc tám giờ tối, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp không gian. Trên bàn ăn, những ngọn nến thơm được thắp lên thay cho ánh đèn trần sáng choang. Diệp đã chuẩn bị một bữa tối tươm tất với rượu vang và những món Âu đẹp mắt.
"Anh về rồi. Em cứ sợ anh lại bỏ bữa như mọi khi."
Diệp bước ra từ bếp, trên người cô là một chiếc váy lụa hai dây màu xanh rêu, chất vải mềm rủ ôm sát lấy cơ thể theo mỗi nhịp bước. Chiếc cổ áo xẻ sâu khoe khéo bờ ngực trắng ngần, ẩn hiện sau mỗi lần cô cúi xuống bày biện bát đũa. Cô không hề nhắc lại chuyện xảy ra đêm qua, nhưng ánh mắt cô nhìn anh lại chứa đựng một sự thấu hiểu đầy ám muội.
"Em không cần làm thế này đâu. Anh có thể ăn ngoài." – Phong nói, giọng anh mệt mỏi, anh cố tránh nhìn vào đôi vai trần của cô.
"Chị Mai dặn em phải chăm sóc anh mà. Anh gầy đi nhiều rồi đấy." – Diệp tiến lại gần, bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên vai anh, bóp nhẹ – "Anh đi tắm đi, rồi mình cùng ăn. Em chờ anh."
Phong vào phòng tắm, dòng nước lạnh dội xuống đầu nhưng không làm dịu đi sự râm ran nơi vai mình – chỗ Diệp vừa chạm vào. Anh nhìn mình trong gương, thấy một người đàn ông thành đạt nhưng đôi mắt lại đầy sự hoang mang. Anh đang ngoại tình tư tưởng sao? Hay anh đang bị chính đứa em vợ mà anh từng coi như trẻ con dẫn dắt vào một trò chơi nguy hiểm?
Bữa tối diễn ra trong một sự im lặng kỳ quặc. Tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ vang lên lách cách, khô khốc. Phong cố tập trung vào món bít tết, nhưng hơi men của rượu vang bắt đầu khiến những rào cản trong anh lỏng lẻo dần. Diệp ngồi đối diện, cô nhấm nháp rượu, đôi môi đỏ mọng bám lên thành ly thủy tinh, ánh mắt không rời khỏi anh dù chỉ một giây.
"Anh rể này..." – Diệp phá tan bầu không khí – "Anh và chị Mai... đã bao lâu rồi không gần gũi?"
Phong suýt chút nữa thì sặc rượu. Anh ngước lên, ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị: "Diệp, em đi quá giới hạn rồi đấy. Đó là chuyện riêng tư của anh và chị em."
"Em chỉ thấy thương anh thôi." – Diệp buông ly rượu, cô đứng dậy, bước chậm rãi vòng qua bàn ăn, đi tới phía sau lưng Phong. Cô cúi xuống, áp sát gương mặt mình vào hõm cổ anh, hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm – "Em thấy anh cô đơn trong chính căn nhà này. Chị Mai quá bận rộn với đam mê của chị ấy, còn anh... anh cần một người hiểu được sự nóng bỏng dưới vẻ ngoài lạnh lùng kia."
Bàn tay Diệp luồn qua nách anh, vòng lên phía trước ngực, những ngón tay nhỏ nhắn bắt đầu mân mê từng chiếc cúc áo sơ mi của Phong. Anh cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể cô đang ép sát vào lưng mình. Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng, bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy mãnh liệt, thúc giục anh xoay người lại và chiếm đoạt lấy người con gái này.
"Đừng... Diệp..." – Tiếng của Phong chỉ còn là một hơi thở hổn hển.
"Anh đang nói dối. Cơ thể anh không hề nói 'đừng'."
Diệp thì thầm, cô khẽ cắn vào vành tai anh, một hành động đầy tính khiêu khích khiến Phong rùng mình. Đôi bàn tay cô đã mở được hai chiếc cúc áo trên cùng, để lộ lồng ngực vững chãi đang phập phồng dồn dập. Cô bắt đầu mơn trớn trên làn da anh, từng cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại nóng bỏng như lửa đốt.
Phong xoay người lại, định nắm lấy tay cô để ngăn cản, nhưng khi nhìn thấy gương mặt Diệp ở khoảng cách gần như thế này – với đôi mắt đẫm sương và đôi môi hé mở đầy mời gọi – sự kiềm chế của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh nắm lấy eo cô, kéo mạnh Diệp vào lòng mình.
Sự va chạm mạnh mẽ giữa hai cơ thể khiến hơi thở của cả hai trở nên hỗn loạn. Diệp khẽ rên rỉ, cô vòng tay qua cổ anh, kéo đầu anh xuống.
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung mạnh. Một thông báo tin nhắn hiện lên trên màn hình sáng loáng: "Anh yêu, em vừa mua cho anh một món quà ở Paris, mong sớm được về để tặng anh."
Dòng chữ ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn hưng phấn đang bùng cháy. Phong khựng lại, đôi tay đang ôm chặt eo Diệp run lên. Anh nhìn thấy dòng tin nhắn, rồi nhìn vào cô gái đang ở trong lòng mình.
Sự tội lỗi trào dâng, mạnh mẽ hơn cả dục vọng. Anh dứt khoát đẩy Diệp ra, hơi thở vẫn còn hổn hển nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lùng và đau đớn.
"Đủ rồi. Em về phòng đi."
Diệp nhìn anh, không hề tức giận, chỉ có một chút tiếc nuối hiện lên trong mắt. Cô chỉnh lại dây áo lụa bị lệch, khẽ mỉm cười: "Anh rể, anh có thể trốn chạy tin nhắn đó, nhưng anh không thể trốn chạy khỏi bản thân mình đâu."
Cô quay lưng đi, bước đi uyển chuyển đầy đắc thắng. Phong ngồi lại một mình giữa những ngọn nến đã bắt đầu lụi tàn, mùi hương của Diệp vẫn còn nồng nặc trong không gian, nhắc nhở anh rằng: Cuộc chiến giữa đạo đức và bản năng của anh, mới chỉ thực sự bắt đầu.