MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Là Tuyệt NhấtChương 5: Ánh Mắt Trên Những Đường Cong

Em Vợ Là Tuyệt Nhất

Chương 5: Ánh Mắt Trên Những Đường Cong

1,238 từ · ~7 phút đọc

Những ngày sau đó, căn hộ vốn là nơi trú ngụ bình yên của Phong bỗng trở thành một mê cung của những khao khát bị kìm nén. Anh cố thiết lập một thời gian biểu nghiêm ngặt để tránh chạm mặt Diệp: rời nhà khi cô chưa dậy và chỉ về khi chắc chắn cô đã ở trong phòng. Thế nhưng, Phong nhận ra rằng, dù anh có cố gắng trốn chạy về mặt vật lý, thì tâm trí anh đã bị sự hiện diện của cô xâm chiếm hoàn toàn.

Mỗi khi ngồi trong phòng làm việc, anh không thể tập trung vào những khối hình học khô khan. Tai anh nhạy cảm một cách bất thường với từng âm thanh từ bên ngoài phòng khách. Tiếng nhạc không lời du dương, tiếng chân trần chạm nhẹ trên sàn gỗ, và cả tiếng hơi thở của Diệp khi cô tập luyện – tất cả đều được khuếch đại lên, xoáy sâu vào sự tò mò của anh.

Chiều thứ Bảy, Mai gọi điện thông báo cô phải tham gia một buổi tiệc tối với các đối tác tại Paris. Phong cúp máy, lòng nặng trĩu một nỗi trống trải. Anh bước ra phòng khách để pha trà, nhưng rồi lại đứng khựng lại trước một khung cảnh mà có lẽ, trong thâm tâm, anh đã luôn mong chờ.

Diệp đang tập múa giữa phòng khách.

Cô không bật đèn trần, chỉ có ánh nắng chiều tà màu mật ong chiếu xuyên qua lớp rèm voan mỏng, tạo nên một sân khấu bán lộ bán che. Hôm nay, cô mặc một bộ đồ tập bằng chất liệu thun lạnh ôm sát, màu da người (nude). Ở khoảng cách vài mét dưới ánh sáng mờ ảo, bộ đồ ấy khiến cô trông như đang khỏa thân hoàn toàn dưới nắng.

Phong nán lại trong bóng tối của hành lang, nín thở quan sát. Đây không còn là một cô em vợ trẻ con, mà là một sinh linh đầy tính nữ và nhục cảm. Diệp đang thực hiện một động tác xoay người rồi đổ dài trên sàn, cơ thể cô uốn cong như một cung đàn. Từng thớ cơ ở đùi và bắp chân săn chắc, mỡ màng hiện rõ dưới lớp vải mỏng. Khi cô vươn tay lên cao, chiếc áo tập bị kéo căng, phô diễn trọn vẹn khuôn ngực phập phồng và vòng eo thon gọn đến mức tưởng như một bàn tay của Phong có thể ôm trọn.

Mồ hôi làm bộ đồ tập dán chặt vào cơ thể cô, làm lộ ra cả những đường nét nhạy cảm nhất mà lẽ ra anh không nên thấy. Phong cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Sự quan sát này không còn là vô tình, nó là một sự lén lút đầy tội lỗi, một kiểu tự hành hạ bản thân bằng dục vọng.

Bỗng nhiên, Diệp thực hiện một động tác xoạc ngang hoàn mỹ ngay trên sàn nhà. Đầu cô hơi ngả ra sau, đôi mắt khép hờ đầy tận hưởng. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Phong chạm vào những giọt mồ hôi đang lăn dài từ cổ xuống rãnh ngực cô, biến mất vào vùng tối thăm thẳm. Anh cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, khiến bàn tay đang bám vào khung cửa siết chặt đến trắng bệch.

Diệp bất ngờ mở mắt. Cô không nhìn ra cửa sổ, mà nhìn thẳng vào bóng tối nơi Phong đang đứng. Một nụ cười nhẹ, đầy vẻ khiêu khích nở trên môi cô.

"Anh rể, anh đứng đó xem bao lâu rồi?"

Phong giật mình, nhưng lần này anh không chạy trốn. Sự kìm nén quá lâu khiến anh trở nên liều lĩnh. Anh bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần cô.

"Em múa... rất đẹp." – Giọng anh trầm đục, chứa đựng sự khao khát không thể che giấu.

Diệp đứng dậy, động tác uyển chuyển như một con mèo nhỏ. Cô không hề giữ khoảng cách, ngược lại còn tiến sát đến trước mặt Phong. Mùi mồ hôi thanh tân trộn lẫn với mùi hương cơ thể đặc trưng của cô vây hãm lấy anh. Cô đưa tay lên, những ngón tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào lồng ngực đang đập liên hồi của anh qua lớp áo phông.

"Chỉ là đẹp thôi sao? Em thấy anh nhìn em... giống như muốn nuốt chửng em vậy."

Diệp khẽ kiễng chân, ghé sát tai anh thì thầm: "Anh có biết tại sao em lại chọn tập múa ở đây không? Vì em biết, anh luôn đứng đó... để nhìn em."

Sự thật trần trụi ấy đánh gục chút lý trí cuối cùng của Phong. Anh không thể chịu đựng được sự khiêu khích này thêm nữa. Bàn tay anh mạnh mẽ vòng ra sau gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một sự bùng nổ của những khao khát bị bỏ đói, mang theo cả vị mặn của mồ hôi và vị đắng của sự phản bội.

Diệp rên rỉ một tiếng nhỏ, cô vòng tay qua eo anh, áp sát cơ thể mềm mại, nóng rực của mình vào người anh. Sự đụng chạm da thịt qua lớp vải mỏng manh khiến cả hai như bị thiêu đốt. Phong cảm nhận được đôi gò bồng đảo đầy đặn của cô đang ép sát vào ngực mình, sự săn chắc của đôi chân vũ công đang quấn lấy chân anh.

Mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng. Phong bế bổng Diệp lên, đặt cô lên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo. Sự đối lập giữa mặt đá lạnh ngắt và cơ thể nóng như lửa của Diệp khiến cô khẽ rùng mình, đôi mắt đẫm sương nhìn anh đầy mời gọi.

Nhưng đúng lúc đôi bàn tay thô ráp của Phong định luồn xuống dưới gấu áo tập của cô, tiếng chuông cửa căn hộ vang lên dồn dập.

"Anh Phong ơi! Có bưu phẩm từ Pháp gửi về cho anh đây!" – Tiếng của bác bảo vệ tòa nhà vang lên ngoài cửa.

Cả hai như bị dội một gáo nước đá. Phong khựng lại, hơi thở dồn dập, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng dần lấy lại sự tỉnh táo trong đau đớn. Anh nhìn Diệp – lúc này tóc tai bù xù, đôi môi sưng đỏ vì nụ hôn của anh – rồi nhìn ra phía cửa.

"Để... để tôi ra ngay." – Phong đáp lại bằng giọng khàn đặc.

Anh buông Diệp ra, vội vàng chỉnh lại quần áo rồi bước nhanh ra cửa. Khi cầm gói bưu phẩm từ tay bác bảo vệ, nhìn thấy nét chữ của Mai ghi tên người gửi, lòng Phong trào lên một sự ghê tởm bản thân mãnh liệt.

Bên trong phòng khách, Diệp vẫn ngồi trên bàn đá, cô chậm rãi vuốt lại mái tóc, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Phong đầy vẻ đắc thắng. Cô biết, dù hôm nay chưa đi đến tận cùng, nhưng anh rể đã hoàn toàn thuộc về trò chơi của cô.

Phong đứng lặng người giữa hành lang, gói bưu phẩm trên tay nặng trĩu như một bản án lương tâm. Anh biết, kể từ giây phút này, sự "quan sát" đã biến thành sự "tham gia", và con đường quay trở lại đã vĩnh viễn bị đóng lại.