Sau "sự cố" bưu phẩm, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lên căn hộ. Nó không còn là sự căng thẳng mang tính đề phòng, mà là một loại mặc định ngầm hiểu. Phong không còn trốn tránh ánh mắt của Diệp, nhưng anh cũng không dám chủ động tiến tới. Anh giống như một kẻ đã bước một chân qua vũng bùn, vừa sợ bẩn, vừa lại bị cái cảm giác mát lạnh, trơn trượt của nó lôi cuốn một cách bệnh hoạn.
Diệp cũng thay đổi. Cô không còn dùng những lời lẽ khiêu khích lộ liễu, mà chuyển sang những hành động "vô ý" đầy ma lực. Cô xuất hiện quanh anh như một bóng ma xinh đẹp, mang theo mùi hương khiến lý trí của anh tan chảy.
Một buổi sáng, Phong đang đứng ở đảo bếp thái hoa quả. Tiếng dao chạm vào mặt thớt gỗ nghe đều đặn, cho đến khi một hơi ấm áp sát vào lưng anh. Diệp bước tới từ phía sau, vươn tay lấy chiếc ly thủy tinh ở kệ ngay trên đầu anh. Cô không đợi anh tránh ra, mà cứ thế ép sát cơ thể mình vào lưng anh.
Phong cảm nhận được đôi gò bồng đảo mềm mại của cô tì chặt lên xương bả vai mình qua lớp áo mỏng. Hơi thở của cô phả vào tai anh, nóng hổi và mang vị ngọt của kem đánh răng hương bạc hà.
"Anh rể, cho em xin một miếng táo nhé?"
Không đợi anh trả lời, Diệp đưa tay nhón một miếng táo trên thớt. Nhưng thay vì đưa vào miệng mình, cô lại đưa nó lên môi anh. Những ngón tay nhỏ nhắn, thon dài chạm nhẹ vào môi dưới của Phong. Anh nhìn thấy đôi mắt cô sáng rực lên, đầy vẻ tinh quái. Theo bản năng, anh há miệng đón lấy miếng táo, vô tình đầu lưỡi chạm vào đầu ngón tay cô.
Diệp không rút tay lại ngay. Cô để ngón tay mình lưu lại trên môi anh thêm một giây, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng của người đàn ông đang cố kìm nén bản năng.
"Ngọt không anh?" – Cô thì thầm, giọng nói trầm xuống đầy vẻ ám muội.
"Ngọt..." – Phong đáp, nhưng anh biết thứ mình đang nếm không phải là vị táo, mà là vị của sự cám dỗ.
Sự va chạm ấy chỉ kéo dài vài giây, nhưng nó để lại trong Phong một dư vị râm ran suốt cả ngày. Anh bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ nhất trong sinh hoạt. Khi đi qua hành lang hẹp, Diệp sẽ không bao giờ nhường đường hoàn toàn, cô sẽ lướt qua anh, để hai bờ vai chạm vào nhau, để tà váy lụa mỏng manh cọ xát vào đôi chân anh. Mỗi lần như thế, một luồng điện lại xẹt qua, thiêu đốt chút phòng tuyến cuối cùng của Phong.
Đỉnh điểm là buổi tối hôm đó, khi căn hộ đột ngột bị mất điện do sự cố lưới điện tòa nhà. Cả không gian chìm trong bóng tối đặc quánh. Phong đang ở trong phòng làm việc, anh lần mò tìm chiếc đèn pin trong ngăn kéo. Đúng lúc đó, tiếng hét khẽ của Diệp vang lên từ phía phòng khách.
"Anh rể! Anh ở đâu? Em sợ bóng tối..."
Phong vội vã bước ra. Trong ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ chung cư, anh thấy bóng dáng Diệp đang đứng run rẩy giữa phòng khách. Anh tiến lại gần, định trấn an cô: "Đừng sợ, chỉ là mất điện thôi. Anh ở đây."
Nhưng ngay khi anh vừa chạm vào vai cô, Diệp đã lao vào lòng anh như một con chim nhỏ tìm nơi trú ẩn. Cô ôm chặt lấy eo anh, giấu mặt vào lồng ngực vững chãi. Phong cảm nhận được trái tim cô đang đập thình thịch, hay đó là tiếng tim anh đang gõ nhịp liên hồi?
"Em sợ lắm... Anh đừng đi."
Trong bóng tối, các giác quan khác trở nên nhạy bén đến mức đáng sợ. Phong có thể ngửi thấy mùi hương cam chanh nồng nàn trên tóc Diệp, cảm nhận được làn da mịn màng ở bắp tay cô đang cọ xát vào tay mình. Đôi bàn tay anh vốn dĩ định đẩy cô ra, nhưng khi chạm vào bờ vai trần mảnh dẻ ấy, chúng lại phản bội lý trí mà siết chặt lấy cô.
Bàn tay Phong trượt dần xuống tấm lưng trần không có dây áo lót – có lẽ cô vừa tắm xong và chưa kịp mặc nội y. Cảm giác da thịt trực tiếp, nóng rực và mềm mại khiến anh hoàn toàn mất phương hướng. Anh cúi xuống, tìm kiếm hơi thở của cô trong bóng tối.
Họ không cần ánh sáng để nhìn thấy nhau. Dục vọng đã dẫn đường.
Nụ hôn trong bóng tối mang theo vị của sự hoang dại và cấm đoán. Phong ngấu nghiến đôi môi Diệp, bàn tay anh bắt đầu không tự chủ được mà di chuyển xuống phía dưới, chạm vào đường cong tròn trịa của vòng ba qua lớp vải lụa mỏng dính. Diệp rên rỉ, cô quấn chặt lấy anh, sự chủ động của cô khiến ngọn lửa trong lòng Phong bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Anh rể... em muốn anh..." – Tiếng thì thầm của Diệp như một mệnh lệnh cuối cùng phá vỡ mọi xiềng xích đạo đức.
Phong bế xốc cô lên, ép cô vào bức tường lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của tường và cái nóng của cơ thể Diệp khiến anh điên cuồng hơn. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm của sự chiếm hữu. Trong không gian tối tăm, tiếng hơi thở dồn dập và tiếng quần áo ma sát nghe rõ mồn một, kích thích mọi tế bào thần kinh.
Đúng lúc đó, ánh đèn trần đột ngột bật sáng. Điện đã có trở lại.
Ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào đôi nam nữ đang quấn lấy nhau trong tư thế đầy nhục cảm. Phong giật mình buông Diệp xuống, ánh mắt anh chạm phải tấm ảnh cưới của anh và Mai treo ngay giữa phòng khách. Trong ảnh, Mai đang mỉm cười hiền hậu, ánh mắt như đang trách móc sự phản bội trắng trợn này.
Sự bàng hoàng và nhục nhã tràn ngập tâm trí Phong. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang Diệp – người lúc này đang đứng đó với chiếc váy lụa xộc xệch, đôi mắt vẫn còn vương vấn dục vọng chưa kịp tan.
"Anh... anh xin lỗi."
Phong thốt lên rồi quay lưng chạy trốn vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại. Anh ngồi thụp xuống sàn, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Sự va chạm trong bóng tối đã biến thành một vết sẹo lớn trong tâm hồn anh. Anh hiểu rằng, kể từ giây phút này, anh không còn tư cách để gọi tên Mai một cách trọn vẹn nữa. Anh đã sa chân vào cái bẫy ngọt ngào của cô em vợ, và sự vụng trộm này, chỉ mới là sự bắt đầu của một chuỗi những tội lỗi dài đằng đẵng phía sau.