Kể từ đêm mất điện, Phong sống trong một trạng thái phân liệt. Một nửa con người anh khao khát hơi ấm và sự chủ động đến nghẹt thở của Diệp, nửa còn lại ghê tởm sự phản bội đang lớn dần mỗi ngày. Anh bắt đầu tự lừa dối mình rằng nếu anh giữ khoảng cách đủ xa, ngọn lửa này sẽ tự tàn. Nhưng anh đã lầm, vì Diệp chưa bao giờ có ý định để nó lụi đi.
Sáng thứ Hai, khi Phong đang chuẩn bị rời nhà đến văn phòng, anh thấy Diệp đang đứng trước gương lớn ở hành lang. Cô mặc một chiếc váy ngắn màu trắng ôm sát, khoe trọn đôi chân dài nuột nà và những đường cong mà Phong đã thuộc lòng qua những lần chạm tay vụng trộm. Cô đang xịt một chút nước hoa lên hõm cổ, ánh mắt lấp lánh sự háo hức.
"Em đi đâu sớm thế?" – Phong cố giữ giọng bình thản, nhưng sự khó chịu không rõ tên cứ cuộn lên trong lòng.
"Em đi gặp một người bạn học cũ. Anh ấy mới về nước và muốn mời em đi cà phê." – Diệp quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ, bàn tay khẽ vuốt lại mái tóc đen mượt – "Anh thấy em mặc thế này được chứ?"
Phong siết chặt quai túi xách. Hình ảnh Diệp bước đi bên cạnh một chàng trai trẻ tuổi, dưới ánh mắt thèm khát của những gã đàn ông khác khiến lồng ngực anh thắt lại. Một cảm giác chiếm hữu nguyên thủy trỗi dậy, dữ dội hơn cả lý trí.
"Váy hơi ngắn đấy." – Anh đáp cộc lốc rồi quay lưng đi thẳng ra cửa.
Cả ngày hôm đó, Phong không thể tập trung vào bản vẽ. Hình ảnh "người bạn học cũ" của Diệp cứ ám ảnh anh. Anh tưởng tượng ra cảnh gã trai đó chạm vào tay cô, nhìn vào đôi mắt đẫm sương của cô, hay hít hà mùi hương cam chanh mà lẽ ra chỉ thuộc về một mình anh trong căn hộ này. Sự ghen tuông giống như một loại độc dược chậm rãi thấm vào máu, khiến anh bồn chồn không yên.
Phong về nhà sớm hơn dự định. Anh ngồi trong phòng khách tối om, không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ những tòa nhà đối diện hắt vào, in những vệt dài cô độc trên sàn gỗ. Tám giờ, rồi chín giờ tối, tiếng thang máy ngoài hành lang vang lên khiến anh giật mình.
Cửa mở, Diệp bước vào, mang theo hơi lạnh của gió đêm và mùi rượu vang nhàn nhạt. Cô ngạc nhiên khi thấy Phong ngồi đó trong bóng tối.
"Anh rể? Sao anh không bật đèn?"
Phong đứng dậy, bóng dáng cao lớn của anh bao trùm lấy cô dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang.
"Người bạn đó là ai?" – Giọng anh trầm xuống, khàn đục như tiếng sấm rền từ xa.
Diệp hơi khựng lại, rồi cô khẽ cười, một nụ cười mang chút thách thức. Cô tiến lại gần, mùi rượu và mùi nước hoa lạ trên người cô khiến dây thần kinh của Phong căng như dây đàn.
"Chỉ là bạn thôi mà. Anh ấy khen em rất nhiều, còn nói em là người phụ nữ quyến rũ nhất anh ấy từng gặp."
Diệp vươn tay, những ngón tay mát lạnh chạm vào cổ áo sơ mi của Phong, cô kiễng chân lên, thì thầm vào tai anh: "Anh rể đang ghen sao?"
Sự khiêu khích ấy là giọt nước tràn ly. Phong nắm lấy cổ tay cô, ép mạnh Diệp vào cánh cửa vừa khép lại. Cơn ghen tuông trộn lẫn với dục vọng bị kìm nén suốt cả ngày bùng nổ. Anh không còn là người anh rể điềm đạm, đạo mạo thường ngày nữa.
"Em là của anh... trong căn nhà này, em không được phép để ai khác chạm vào, em hiểu không?"
Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi cô như để đánh dấu chủ quyền, như để xóa sạch mùi hương của kẻ lạ mặt kia. Diệp rên rỉ, cô không hề chống cự mà trái lại, cô quấn lấy anh, đôi tay luồn vào tóc anh, kéo anh vào một cuộc hoan lạc đầy tội lỗi.
Phong vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở dồn dập và nóng rực. Anh cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của Diệp và cả sự run rẩy của chính mình. Sự chiếm hữu này mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn điên cuồng, một loại thuốc phiện khiến anh quên đi thực tế, quên đi Mai, quên đi tất cả những quy tắc đạo đức.
"Nói cho anh biết... em là của ai?" – Phong gầm nhẹ trong cổ họng, bàn tay anh luồn xuống dưới gấu váy, chạm vào làn da nóng hổi của cô.
"Của anh... em là của anh rể..." – Diệp hổn hển đáp, đôi mắt cô nhắm nghiền, tận hưởng sự bạo liệt của anh.
Trong bóng tối của hành lang, giữa những hơi thở đứt quãng, Phong biết mình đã hoàn toàn gục ngã trước cơn ghen tuông này. Anh không còn muốn bảo vệ Diệp như một người em gái, anh muốn chiếm lấy cô, giữ cô cho riêng mình, dù cái giá phải trả có là sự hủy hoại của cả một gia đình.
Đêm đó, tiếng cười của Diệp vang lên khe khẽ trong bóng tối, nghe như tiếng chuông cảnh báo cho một cơn bão sắp sửa ập đến, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo bấy lâu nay.