MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Vợ Là Tuyệt NhấtChương 8: Cánh Cửa Không Khóa

Em Vợ Là Tuyệt Nhất

Chương 8: Cánh Cửa Không Khóa

1,071 từ · ~6 phút đọc

Sau cơn ghen tuông bùng nổ ở hành lang, ranh giới giữa Phong và Diệp không còn là một sợi chỉ mỏng manh nữa, nó đã trở thành một hố sâu thăm thẳm mà cả hai cùng tự nguyện nhảy xuống. Phong không còn cố gắng giữ vẻ đạo mạo của một người anh rể chuẩn mực. Thay vào đó, một sự ngầm định tội lỗi đã hình thành: khi cánh cửa căn hộ khép lại, thế giới bên ngoài với những luân thường đạo lý dường như bị ngăn cách hoàn toàn.

Những ngày tiếp theo, sự vụng trộm bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của sinh hoạt thường nhật. Phong nhận ra mình không còn muốn ra ngoài ăn tối, anh khao khát cảm giác được trở về nhà, nơi có mùi hương cam chanh và những cái chạm tay đầy tính chiếm hữu của Diệp.

Một buổi chiều thứ Bảy muộn, Diệp đang ở trong phòng đọc sách của Phong. Cô ngồi trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng, đôi chân thon dài gác lên thành ghế, chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu sâm panh chảy dài trên những đường cong mền mại. Cô không đọc sách, cô chỉ đang quan sát anh làm việc.

Phong cố tập trung vào bản vẽ trên màn hình máy tính, nhưng sự hiện diện của Diệp khiến không khí trong phòng trở nên loãng đi. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vải lụa mỗi khi cô thay đổi tư thế giống như một thứ âm thanh khiêu khích, gãi vào lòng anh sự bồn chồn khó tả.

"Anh rể, em thấy mỏi vai quá..." – Diệp cất lời, giọng nói ngọt ngào và lười biếng.

Phong dừng bút, anh quay lại nhìn cô. Dưới ánh đèn bàn mờ ảo, làn da của Diệp như phát sáng, bờ vai trần mảnh dẻ của cô run nhẹ khi cô vươn vai. Anh thở dài, đứng dậy và tiến lại phía sau ghế bành.

"Em tập múa quá sức rồi đấy." – Anh nói, nhưng bàn tay đã vô thức đặt lên vai cô.

Ngay khi lòng bàn tay thô ráp của Phong chạm vào làn da mát rượi, Diệp khẽ ngả đầu ra sau, tựa vào bụng anh. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thẳng xuống cổ áo lụa trễ nải, nơi đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, từ xoa bóp cơ vai chuyển sang mơn trớn trên vùng xương quai xanh thanh tú. Diệp nhắm mắt lại, rên rỉ nhẹ nhàng, đôi tay cô đưa lên, nắm lấy tay anh và dẫn dắt nó đi xa hơn, trượt xuống dưới lớp vải lụa mỏng manh.

"Anh rể... cửa không khóa..." – Diệp thì thầm, nụ cười trên môi cô mang theo sự kích thích của việc làm điều sai trái.

"Cũng chẳng có ai vào đây cả." – Phong đáp, giọng anh khản đặc.

Sự kìm nén của một người đàn ông trưởng thành dường như hoàn toàn tan biến trước sự chủ động của Diệp. Anh xoay ghế lại, đối diện với cô. Trong không gian yên tĩnh của phòng làm việc, tiếng hơi thở của cả hai vang lên rõ mồn một. Phong cúi xuống, nụ hôn của anh bắt đầu từ trán, xuống đôi mắt đẫm sương, rồi dừng lại thật lâu trên đôi môi đỏ mọng đang hé mở chờ đợi.

Sự va chạm lần này mang theo một sắc thái khác – không còn là sự bùng phát bất ngờ, mà là một sự thưởng thức chậm rãi và đầy tội lỗi. Bàn tay Phong luồn vào trong áo lụa, cảm nhận sự mềm mại đến điên người của làn da thiếu nữ. Diệp vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại, cơ thể cô uốn cong như một cung đàn đang được tấu lên những bản nhạc hoang dại nhất.

Đúng lúc cao trào của cảm xúc đang dâng cao, chiếc máy tính trên bàn bỗng phát ra âm thanh thông báo của Skype. Tiếng chuông vang lên liên hồi, xé toạc bầu không khí ám muội.

Phong giật mình khựng lại. Trên màn hình là biểu tượng cuộc gọi video từ Mai.

Cảm giác như có một gáo nước đá dội thẳng vào lưng, Phong đứng bật dậy, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Anh nhìn vào màn hình, rồi nhìn sang Diệp – người lúc này đang ngồi trên ghế với mái tóc rối bời, đôi môi sưng đỏ và ánh mắt đầy vẻ oán trách vì cuộc vui bị gián đoạn.

"Anh... anh phải nghe máy. Mai thường gọi vào giờ này để khoe bài thực hành mới." – Phong nói, giọng run rẩy, anh vội vàng chỉnh lại áo sơ mi và vuốt lại mái tóc.

Diệp không nói gì, cô chỉ chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy lụa đang xộc xệch. Cô bước đến bên Phong, trước khi rời khỏi phòng, cô khẽ kiễng chân hôn lên má anh một cái thật kêu, rồi thì thầm:

"Anh rể cứ nói chuyện với chị ấy đi. Em về phòng... nằm đợi anh."

Cánh cửa phòng làm việc khép lại với một tiếng động nhỏ nhưng đanh gọn. Phong ngồi xuống ghế, nhấn nút nhận cuộc gọi. Gương mặt của Mai hiện lên, cô rạng rỡ kể về chuyến đi ngoại ô Paris, về những bức tranh cổ và về nỗi nhớ dành cho anh. Phong đáp lại bằng những câu trả lời vô hồn, bàn tay anh dưới gầm bàn vẫn còn run rẩy, và trên vai anh, mùi hương của Diệp vẫn còn nồng nặc như một bằng chứng đanh thép cho sự phản bội.

Cuộc gọi kết thúc, Phong ngồi lặng đi trong bóng tối. Anh nhìn về phía cánh cửa phòng làm việc – cánh cửa mà Diệp đã cố ý để hé một chút như một lời mời gọi không lời. Anh hiểu rằng, mỗi lần anh bước qua cánh cửa ấy để tìm đến cô, là một lần anh tự tay xé nát bức ảnh cưới đang treo ngoài kia. Nhưng bản năng, một lần nữa, lại chiến thắng sự hối hận.

Anh đứng dậy, bước chân vô định hướng về phía căn phòng nơi Diệp đang chờ đợi, bỏ lại sau lưng ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính vẫn còn hiển thị tin nhắn: "Em yêu anh nhiều lắm, Phong".