Ánh nắng ban mai chói chang xuyên qua tấm rèm lụa màu vàng kem, đậu lại trên khuôn mặt đang say ngủ của Tạ Thu. Cậu khẽ nheo mắt, cảm giác đầu óc nặng trĩu như vừa bị một tảng đá đập vào. Mùi hương là lạ của tinh dầu hoa oải hương, hòa lẫn với một chút hương gỗ đàn hương thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác, hoàn toàn khác biệt so với mùi nước xả vải cũ kỹ và mùi mì tôm quen thuộc trong căn hộ thuê chật chội của cậu.
Tạ Thu cựa mình, nhận ra mình đang nằm trên một tấm nệm êm ái đến mức cậu có thể lún sâu vào đó. Chiếc chăn lụa mềm mại vương trên người, mát lạnh và trơn tuột. Cậu mở bừng mắt, đập vào mắt là trần nhà cao vút với những họa tiết phù điêu tinh xảo, chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Căn phòng rộng gấp đôi, gấp ba căn hộ của cậu, được trang hoàng theo phong cách châu Âu cổ điển với nội thất gỗ quý và những bức tranh sơn dầu đắt tiền treo trên tường.
Đây là đâu?
Tạ Thu ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Đầu óc cậu quay cuồng, những mảnh ký ức lạ lẫm đột nhiên ùa về, xếp chồng lên ký ức của chính cậu. Một cuốn tiểu thuyết máu chó mang tên "Tình yêu của thiếu gia họ Hạ", một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ, Tạ Thu. Nguyên chủ là một đứa con nuôi không được sủng ái trong gia đình họ Tạ, vừa kiêu căng, vừa hám lợi, lại còn si mê công chính Hạ Trình đến điên dại. Vì tình yêu mù quáng đó, nguyên chủ đã bỏ qua một cơ hội vàng, chính là hôn ước với anh trai của Hạ Trình – Hạ Ti Yến, người đứng đầu nhà họ Hạ, một thiên tài kinh doanh không may gặp tai nạn xe hơi và trở thành người thực vật.
Nguyên chủ, vì ghét bỏ hôn phu là kẻ tàn phế, đã hủy hôn không chút do dự. Sau đó, lại điên cuồng phá hoại tình cảm của Hạ Trình và thụ chính, gây ra đủ trò tai quái để rồi cuối cùng phải nhận lấy một cái kết cục bi thảm: bị tống vào tù và chết trong cô độc.
"Không... không thể nào!" Tạ Thu lẩm bẩm, hoảng loạn sờ lên khuôn mặt mình. Cậu chạy vội vào phòng tắm, đứng trước tấm gương lớn. Khuôn mặt phản chiếu trong gương đẹp đến kinh ngạc, đôi mắt đào hoa long lanh, sống mũi cao thẳng, đôi môi mọng nước phớt hồng. Đúng là khuôn mặt của nguyên chủ trong tiểu thuyết, một vẻ đẹp dễ khiến người khác phải lòng, nhưng lại ẩn chứa sự bướng bỉnh và có phần ích kỷ.
Ký ức của "Tạ Thu" cũ hòa lẫn với ký ức của cậu, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu đã xuyên không!
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, một người phụ nữ ăn vận sang trọng, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng bước vào. Bà ta là mẹ kế của nguyên chủ, Tôn Mạn. Theo sau là Tạ Dao, em gái cùng cha khác mẹ, với vẻ mặt đầy vẻ khinh thường.
"Thu Thu, con tỉnh rồi à? Mẹ đã chuẩn bị bữa sáng cho con rồi đấy. Con suy nghĩ kỹ chưa? Việc gả cho Hạ Ti Yến..." Tôn Mạn ngồi xuống mép giường, giọng nói tuy tỏ vẻ quan tâm nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tính toán. "Nếu con gả cho Hạ Ti Yến, con sẽ là phu nhân nhà họ Hạ. Tài sản của anh ta... dù anh ta có là người thực vật, thì tài sản đó vẫn thuộc về con, và dĩ nhiên, cũng sẽ có lợi cho nhà họ Tạ chúng ta."
Tạ Dao đứng khoanh tay, bĩu môi: "Gả cho một người thực vật? Thật kinh tởm! Mà mẹ cũng thật là, sao không để con gả đi? Con có thể chịu đựng được mà!" Nét mặt cô ta lộ rõ vẻ thèm khát.
Tạ Thu nghe vậy thì bật cười khẩy trong lòng. "Thật kinh tởm"? "Chịu đựng được"? Một người đàn ông đẹp trai, tài giỏi, giàu có nhất thành phố, chỉ là đang hôn mê thôi mà, còn muốn gì nữa? Đây chẳng phải là "phiếu cơm dài hạn" thơm ngon nhất sao? Hơn nữa, cậu biết rõ cốt truyện, Hạ Ti Yến không chết, anh ta sẽ tỉnh lại! Mà khi anh ta tỉnh lại, Tạ Thu (nguyên chủ) đã hủy hôn, quay sang bám lấy Hạ Trình, và sẽ phải trả giá đắt.
Nhưng cậu, Tạ Thu của hiện tại, sẽ không ngu ngốc như vậy. Đùa à, làm bia đỡ đạn cho nam nữ chính để rồi chết không toàn thây? Cậu còn muốn sống an nhàn, sung sướng cơ.
Một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên môi Tạ Thu. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ dò xét của Tôn Mạn, dứt khoát nói, giọng điệu trong trẻo nhưng đầy sức nặng:
"Con gả."
Cả Tôn Mạn và Tạ Dao đều sững sờ. Bọn họ vốn nghĩ Tạ Thu sẽ giãy nảy lên mà từ chối, sẽ mè nheo đòi Hạ Trình như mọi khi.
"Con... con nói thật chứ?" Tôn Mạn lắp bắp.
Tạ Thu gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ kiên định lạ thường. "Con nói rồi, con gả. Ngay lập tức. Càng sớm càng tốt."
Cậu muốn cắt đứt mọi mối liên hệ với gia đình họ Tạ này. Và quan trọng hơn, cậu muốn nắm giữ Hạ Ti Yến, cái "cơ hội vàng" mà nguyên chủ đã ngu ngốc vứt bỏ. Làm một vị phu nhân giàu có, được chăm sóc một người chồng đẹp trai đang ngủ say, cuộc sống tự do tự tại, không drama, không lo bị truy đuổi. Đây chẳng phải là thiên đường sao?
Tôn Mạn nhanh chóng lấy lại vẻ mặt vui mừng giả tạo, dù trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ về sự thay đổi đột ngột của Tạ Thu. "Vậy thì tốt quá! Mẹ sẽ sắp xếp ngay lập tức." Bà ta quay sang Tạ Dao, khẽ nháy mắt. Kế hoạch đã thành công.
Tạ Thu nhìn theo bóng lưng của hai mẹ con nhà đó khuất dần sau cánh cửa, khẽ thở phào. Từ giờ phút này, cậu không còn là Tạ Thu thảm hại trong cuốn tiểu thuyết nữa. Cậu là Tạ Thu, người sẽ nắm giữ vận mệnh của chính mình, và của cả... Hạ Ti Yến.
Một cuộc sống mới, an nhàn và giàu có, đang chờ đợi cậu.