MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Chồng Thực Vật Nhà GiàuChương 2

Gả Cho Chồng Thực Vật Nhà Giàu

Chương 2

828 từ · ~5 phút đọc

Quyết định của Tạ Thu khiến cả nhà họ Tạ quay cuồng. Để tránh đêm dài lắm mộng, Tôn Mạn và cha cậu đã nhanh chóng làm thủ tục, đưa cậu rời khỏi nhà chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày. Không có kèn hoa, không có tiệc tùng linh đình, một chiếc xe đen sang trọng lặng lẽ đón Tạ Thu đến biệt thự riêng của Hạ Ti Yến – nơi mà giới hào môn vẫn thường gọi là "lăng tẩm dát vàng".

Căn biệt thự nằm biệt lập trên một ngọn đồi, bao quanh bởi rừng thông rì rào và bầu không khí tĩnh mịch đến phát sợ. Khi quản gia dẫn Tạ Thu bước vào phòng ngủ chính ở tầng hai, ấn tượng đầu tiên của cậu là sự lạnh lẽo. Căn phòng rộng lớn tông màu xám lạnh, rèm cửa dày nặng che khuất phân nửa ánh sáng, chỉ còn lại mùi hương trầm nhẹ nhàng và tiếng tíc tắc đều đặn của máy móc y tế.

"Thiếu phu nhân, từ nay đây là phòng của cậu và thiếu gia. Mọi sinh hoạt của cậu sẽ do tôi sắp xếp." Quản gia cúi đầu cung kính nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự thương hại kín đáo rồi lui ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho đôi "vợ chồng" mới cưới.

Tạ Thu hít một hơi thật sâu, chậm rãi tiến lại gần chiếc giường lớn ở giữa phòng. Trên đó, một người đàn ông đang nằm yên tĩnh.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước qua ký ức của nguyên chủ, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Hạ Ti Yến, Tạ Thu vẫn cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Người đàn ông này... thực sự quá đẹp trai. Dù gương mặt có phần xanh xao vì thiếu nắng và đôi môi hơi khô, nhưng những đường nét sắc sảo như tạc tượng vẫn khiến người ta phải nín thở. Sống mũi cao thẳng tắp, hàng mi dài đổ bóng xuống hốc mắt sâu, và khí chất vương giả dù đang hôn mê vẫn không hề mất đi.

Tạ Thu ngồi xuống cạnh giường, nhìn chằm chằm vào bàn tay to lớn, trắng nhợt đang đặt bên sườn của Hạ Ti Yến. Cậu khẽ chạm đầu ngón tay mình vào đó, cảm nhận được hơi ấm nhàn nhạt tỏa ra.

"Chào anh, Hạ Ti Yến." Tạ Thu lên tiếng, giọng cậu trong veo phá tan sự im lặng. "Em là Tạ Thu. Từ hôm nay em sẽ là vợ của anh."

Cậu nhìn quanh căn phòng sang trọng nhưng thiếu hơi người này, rồi lại nhìn người chồng đang ngủ say, đột nhiên thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Ở thế giới cũ, cậu phải làm lụng vất vả, sống trong căn phòng trọ ẩm thấp, còn ở đây, cậu có tất cả mọi thứ.

"Nói thật với anh nhé, mọi người đều nghĩ em đáng thương vì phải gả cho một người thực vật." Tạ Thu vừa tháo chiếc cà vạt khó chịu ra, vừa lẩm bẩm như đang tâm sự với một người bạn cũ. "Nhưng em lại thấy mình may mắn lắm. Anh không biết mắng em, không biết quản thúc em, lại còn cho em cả một núi tiền để tiêu xài. Anh cứ ngủ cho ngon nhé, em nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt."

Tạ Thu đứng dậy, cởi bỏ lớp áo sơ mi gò bó. Cậu lấy một chiếc khăn ấm, bắt đầu vụng về lau mặt cho Hạ Ti Yến. Khi chiếc khăn lướt qua làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của anh, Tạ Thu vô tình chạm vào vùng cổ nhạy cảm. Cậu khựng lại, mặt hơi nóng lên khi nhìn thấy yết hầu nam tính của anh khẽ lộ ra dưới lớp áo bệnh nhân bằng lụa mỏng.

"Ngài Hạ... em chỉ là đang vệ sinh cho anh thôi, không phải muốn chiếm tiện nghi của anh đâu." Tạ Thu lí nhí, dù biết người đối diện chẳng thể nghe thấy.

Cậu không hề hay biết rằng, ngay khoảnh khắc ngón tay mềm mại của cậu lướt qua da cổ, trong tiềm thức tối tăm của Hạ Ti Yến vốn dĩ đã im lìm từ lâu, bỗng nhiên có một gợn sóng lăn tăn. Giọng nói trong trẻo, hoạt bát của cậu như một tia sáng nhỏ nhoi xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy linh hồn anh.

Đêm đó, Tạ Thu nằm ở phía bên kia của chiếc giường rộng lớn. Hương thơm đặc trưng của người đàn ông trưởng thành bên cạnh vây lấy cậu. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu khẽ xoay người, vỗ vỗ lên mu bàn tay Hạ Ti Yến.

"Ngủ ngon nhé, anh xã hờ."

Trong bóng tối, đôi lông mày của người đàn ông trên giường dường như khẽ nhíu lại một chút, rồi lại trở về trạng thái tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.