MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Chồng Thực Vật Nhà GiàuChương 3

Gả Cho Chồng Thực Vật Nhà Giàu

Chương 3

922 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tạ Thu bị đánh thức không phải bởi tiếng báo thức chói tai, mà bởi ánh nắng dịu nhẹ len qua khe rèm và tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ. Cậu vươn vai một cái thật dài, cảm giác sự êm ái của chiếc giường này đúng là liều thuốc chữa lành tâm hồn tuyệt vời nhất. Quay sang bên cạnh, Hạ Ti Yến vẫn nằm đó, tư thế không hề thay đổi, gương mặt tĩnh lặng như một pho tượng cổ điển được đặt trong tủ kính bảo tàng.

Tạ Thu ngồi dậy, vò mái tóc hơi rối của mình rồi nhảy xuống giường. Cậu quyết định hôm nay sẽ bắt đầu công cuộc "nuôi chồng" một cách nghiêm túc. Dù sao thì việc sống trong nhung lụa mà không phải làm gì cũng khiến cậu có chút cắn rứt lương tâm, coi như đây là tiền công cho việc được ở nhà lầu đi.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Tạ Thu gọi điều dưỡng vào để hỏi han cách chăm sóc đặc biệt cho Hạ Ti Yến. Cô điều dưỡng trẻ có vẻ hơi bất ngờ khi thấy vị thiếu phu nhân mới gả vào vốn mang tiếng là kiêu kỳ lại chủ động muốn tự tay làm mọi việc.

"Thưa cậu, ngoài việc kiểm tra các chỉ số trên máy, việc quan trọng nhất là phải giữ cho cơ thể thiếu gia luôn sạch sẽ và xoa bóp các cơ để tránh bị teo cơ do nằm lâu ngày."

Tạ Thu gật gù ghi nhớ. Cậu chuẩn bị một chậu nước ấm, nhỏ thêm vài giọt tinh dầu thảo mộc mà cậu tìm thấy trong tủ. Khi cô điều dưỡng định giúp cậu cởi áo cho Hạ Ti Yến, Tạ Thu bỗng xua tay:

"Được rồi, chị cứ ra ngoài nghỉ ngơi đi, phần còn lại để tôi lo. Dù sao chúng tôi cũng là... vợ chồng mà."

Nói ra hai chữ "vợ chồng", mặt Tạ Thu vẫn không khỏi nóng ran. Khi cánh cửa khép lại, căn phòng chỉ còn cậu và người đàn ông đang ngủ say. Tạ Thu hít một hơi thật sâu, đôi tay hơi run rẩy đưa lên cởi từng chiếc cúc áo lụa trên người Hạ Ti Yến. Khi lớp vải trượt xuống, để lộ ra khuôn ngực rộng và bờ vai săn chắc, Tạ Thu hít một hơi khí lạnh. Dù đã nằm một chỗ nửa năm, nhưng có vẻ trước đây anh tập luyện rất khắc nghiệt, khung xương và những khối cơ vẫn hiện rõ, chỉ là lớp da hơi tái vì thiếu sức sống.

Tạ Thu nhúng khăn vào nước ấm, vắt khô rồi bắt đầu lau nhẹ nhàng lên cánh tay anh. Cậu vừa làm vừa lẩm bẩm:

"Ngài Hạ, anh nhìn xem, em là người vợ tốt đến thế nào chứ. Người ta nói anh lạnh lùng, tàn nhẫn lắm, nhưng em thấy anh lúc ngủ trông cũng hiền lành mà. Anh có nghe thấy em nói gì không? Nếu nghe thấy thì cũng đừng có mà giật mình nhé, em đang giúp anh thư giãn thôi."

Chiếc khăn ấm lướt qua lồng ngực phập phồng nhịp nhàng của Hạ Ti Yến. Tạ Thu cảm thấy lòng bàn tay mình như bị điện giật khi chạm vào vùng da ấm nóng đó. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, di chuyển xuống vùng bụng phẳng lì với những thớ cơ ẩn hiện. Càng lau, mặt cậu càng đỏ tía tai, nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

"Trời ạ, sao người thực vật mà dáng người cũng chuẩn quá vậy..." Tạ Thu nuốt nước bọt, thầm mắng mình là đồ háo sắc.

Khi chạm đến những ngón tay thon dài của Hạ Ti Yến, Tạ Thu cẩn thận lau từng kẽ tay một. Cậu không hề biết rằng, chính lúc này, trong thế giới nội tâm u tối của Hạ Ti Yến, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay cậu đang lan tỏa như một dòng điện nhỏ. Hạ Ti Yến có thể cảm nhận được từng cái chạm nhẹ nhàng, đầy trân trọng của Tạ Thu. Anh nghe thấy giọng nói trong trẻo, có chút ngây ngô và cả tiếng tim đập nhanh của cậu.

Hạ Ti Yến vốn dĩ đã muốn buông xuôi trong bóng tối vô tận đó, nhưng sự hiện diện sống động này của Tạ Thu như một mỏ neo, kéo anh lại với thế giới thực tại.

Sau khi lau người xong, Tạ Thu bắt đầu học theo động tác của điều dưỡng để xoa bóp chân tay cho anh. Cậu dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình nắn bóp từ bắp chân lên đến đùi. Vì dùng sức nên trán cậu lấm tấm mồ hôi, mái tóc mềm mại rủ xuống, thi thoảng lại cọ vào cánh tay Hạ Ti Yến.

"Mệt thật đấy, anh xã à. Anh tỉnh lại nhanh đi, sau này phải bù đắp cho em bằng thật nhiều tiền đấy nhé!"

Tạ Thu mệt mỏi nằm sụp xuống bên cạnh tay anh, hơi thở thơm tho của cậu phả vào mu bàn tay Hạ Ti Yến. Cậu nhắm mắt lại định nghỉ ngơi một lát, không hề nhận thấy rằng, ngón tay trỏ của người đàn ông nằm trên giường đã khẽ khàng run động, như muốn chạm vào mái tóc đang xõa tung của cậu.

Một ngày chăm sóc trôi qua trong sự yên bình kỳ lạ, và Tạ Thu nhận ra, cuộc sống này hình như cũng không tệ đến thế.