Sau vài ngày ở biệt thự họ Hạ, Tạ Thu bắt đầu thích nghi với cuộc sống "phu nhân hào môn". Sáng sớm, sau khi hoàn thành "nghi thức" lau mặt và trò chuyện buổi sáng với người chồng thực vật, cậu xuống lầu và thấy quản gia đang đứng đợi với một xấp thẻ đen cùng danh sách các cửa hàng cao cấp vừa gửi hàng mẫu tới.
"Thiếu phu nhân, đây là hạn mức chi tiêu hàng tháng của cậu theo di chúc quản lý tài sản tạm thời của thiếu gia. Nếu cậu cần thêm, cứ việc báo cho tôi."
Tạ Thu cầm lấy tấm thẻ đen quyền lực, trong lòng không khỏi cảm thán: Đúng là thơm hơn cả chữ thơm! Ở thế giới trước, cậu làm lụng cả năm không bằng một góc số tiền này. Cậu quyết định hôm nay sẽ đi ra ngoài một chuyến, vừa để mua sắm thêm đồ dùng cá nhân, vừa để "hít thở" không khí bên ngoài sau mấy ngày bị vây trong mùi thuốc đông y.
Vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại sang trọng nhất thành phố với vài túi đồ hiệu trên tay, Tạ Thu vô tình chạm mặt Tôn Mạn và Tạ Dao. Hai mẹ con nhà họ Tạ vốn đang mải mê chọn túi xách, khi nhìn thấy Tạ Thu ăn vận sang trọng, khí chất rạng ngời thì không khỏi ngẩn ngơ.
"Ơ kìa, đây chẳng phải là anh trai yêu quý của tôi sao?" Tạ Dao bước tới, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai, nhìn chằm chằm vào những túi đồ trên tay Tạ Thu. "Gả vào nhà họ Hạ có khác, trông anh có vẻ 'được giá' hơn rồi đấy. Nhưng mà, có tiền thì làm gì? Đêm đến cũng chỉ có thể ôm một cái xác không hồn mà ngủ thôi, đúng là tội nghiệp."
Tôn Mạn cũng đong đưa bước tới, che miệng cười: "Thu Thu này, con đừng có tiêu xài quá tay. Dù sao thì Hạ Ti Yến cũng chẳng tỉnh lại được đâu, sau này tài sản nhà họ Hạ rơi vào tay Hạ Trình, con lại bị đuổi ra đường thì lúc đó nhà họ Tạ không đón con lại đâu nhé."
Tạ Thu không còn là kẻ nhu nhược như nguyên chủ trước đây. Cậu thong dong chỉnh lại chiếc kính râm, mỉm cười rực rỡ, vẻ đẹp thanh tú khiến những người xung quanh phải ngoái nhìn.
"Cảm ơn mẹ kế và em gái đã lo lắng. Nhưng mà hiện tại, tôi vẫn là thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận của nhà họ Hạ. Số tiền này tôi không tiêu thì cũng có kẻ khác thèm khát mà chẳng được chạm vào." Cậu liếc nhìn chiếc túi cũ mà Tạ Dao đang cầm, nói tiếp bằng giọng điệu đầy thương hại: "Nghe nói công ty của ba đang gặp chút khó khăn? Sao hai người vẫn còn tâm trí đi dạo phố thế này? Hay là muốn tôi nói với quản gia Hạ, cắt đứt luôn mấy hợp đồng cung ứng nhỏ lẻ của nhà họ Tạ cho tập đoàn Hạ Thị nhé?"
Sắc mặt Tôn Mạn lập tức trắng bệch. Bà ta không ngờ cái đứa con nuôi vốn dĩ bảo gì nghe nấy, nay lại có thể sắc sảo và dùng thế nhà chồng để ép ngược lại mình như vậy.
"Mày... mày dám!" Tạ Dao nghiến răng.
"Tại sao tôi lại không dám?" Tạ Thu tiến sát lại gần, khí thế của cậu lúc này cực kỳ áp đảo. "Nhớ cho kỹ, Hạ Ti Yến là chồng tôi. Chỉ cần anh ấy còn thở một ngày, tôi chính là chủ nhân của cái biệt thự đó. Đừng để tôi thấy hai người xuất hiện trước mặt tôi thêm lần nào nữa, nếu không..."
Tạ Thu không nói hết câu, chỉ nhếch môi cười rồi thản nhiên bước thẳng ra chiếc xe Rolls-Royce đang chờ sẵn.
Về đến biệt thự, Tạ Thu trút bỏ lớp vỏ bọc sắc sảo. Cậu chạy ngay vào phòng ngủ, quăng đống túi hiệu sang một bên rồi leo lên giường, nằm bò bên cạnh Hạ Ti Yến. Cậu cầm bàn tay to lớn của anh lên, áp vào má mình, giọng nói trở nên mềm mỏng và có chút nũng nịu:
"Anh xã ơi, hôm nay em đã thay anh dạy cho mấy người đáng ghét kia một bài học đấy. Anh thấy em có giỏi không? Em còn mua cho anh một bộ đồ ngủ bằng lụa mới nữa, lát nữa em mặc cho anh xem nhé."
Tạ Thu lảm nhảm kể lại cuộc đối đầu ở trung tâm thương mại, kể về việc cậu đã sướng phát điên thế nào khi quẹt thẻ của anh. Cậu cứ nói mãi, nói mãi cho đến khi thấm mệt, đầu gối lên cánh tay anh mà ngủ thiếp đi.
Trong không gian tĩnh lặng, Hạ Ti Yến – người mà bác sĩ nói là "có thể không bao giờ tỉnh lại" – đang trải qua một cơn địa chấn trong tiềm thức. Anh đã nghe thấy hết. Nghe thấy tiếng cậu mắng người, nghe thấy tiếng cậu bảo vệ danh phận của anh, và cả tiếng cậu gọi "anh xã" đầy ngọt ngào kia nữa.
Một luồng khí nóng chạy dọc cơ thể, Hạ Ti Yến khao khát được mở mắt ra để nhìn xem thiếu niên đang gối đầu lên tay mình trông như thế nào. Trái tim vốn đã nguội lạnh của anh, vì những lời nói "hám tiền" một cách chân thật và sự bảo vệ ngây ngô của Tạ Thu, mà bắt đầu đập loạn nhịp.