MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Chồng Thực Vật Nhà GiàuChương 5

Gả Cho Chồng Thực Vật Nhà Giàu

Chương 5

780 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn ngủ trong phòng được chỉnh xuống mức thấp nhất, tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt mờ ảo và ấm áp. Tạ Thu sau khi ngủ quên một lát thì tỉnh dậy, cậu vặn vặn cái cổ hơi mỏi, nhìn sang người đàn ông vẫn nằm bất động kia. Nghĩ đến bộ đồ ngủ bằng lụa cao cấp mình mới mua lúc chiều, Tạ Thu hăng hái ngồi dậy.

"Anh xã à, đến giờ thay đồ rồi. Bộ này là em chọn kỹ lắm đấy, màu xanh navy này chắc chắn sẽ rất hợp với làn da trắng của anh."

Tạ Thu vừa nói vừa loay hoay cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân nhàm chán trên người Hạ Ti Yến. Khi lớp vải lụa trượt xuống đến thắt lưng, để lộ hoàn toàn phần thân trên của người đàn ông, Tạ Thu vẫn không kiềm được mà hít một hơi thật sâu. Dưới ánh đèn mờ, những đường nét cơ bắp của Hạ Ti Yến hiện lên một cách đầy mê hoặc, vừa mạnh mẽ lại vừa có chút mong manh của một người đang bệnh.

Cậu nhúng chiếc khăn vào chậu nước ấm, cẩn thận lau sạch lại cơ thể cho anh trước khi mặc đồ mới. Bàn tay nhỏ nhắn của Tạ Thu lướt chậm trên bờ vai rộng, qua lồng ngực săn chắc rồi dừng lại ở những thớ cơ bụng phẳng lì. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến mặt Tạ Thu đỏ bừng lên tận mang tai. Cậu cố gắng đánh lạc hướng bản thân bằng cách tiếp tục lẩm bẩm:

"Anh biết không, ở thế giới trước của em, em chẳng có ai thân thích cả. Sống một mình trong căn phòng trọ nhỏ xíu, ngày ngày đi làm thuê, tối về chỉ có mì tôm làm bạn. Xuyên vào đây, tuy anh nằm yên thế này, nhưng ít ra em cũng thấy mình có một tổ ấm, có một người để em nói chuyện mỗi ngày mà không sợ bị phán xét."

Tạ Thu nhẹ nhàng nâng cánh tay nặng trịch của Hạ Ti Yến lên để xỏ vào tay áo. Khi ghé sát người vào anh, mùi hương nam tính thanh sạch hòa lẫn chút mùi thuốc nhẹ vây lấy cánh mũi cậu. Tạ Thu bỗng thấy sống mũi mình hơi cay. Cậu áp trán mình vào trán anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể hơi thấp của người đàn ông.

"Ngài Hạ, anh phải cố lên nhé. Em không muốn anh cứ nằm mãi thế này đâu. Dù anh có tỉnh lại rồi bắt em trả lại tiền, hay muốn đuổi em đi cũng được, miễn là anh tỉnh lại... Ở một mình trong căn nhà lớn thế này, đôi khi em cũng thấy sợ lắm."

Một giọt nước mắt nóng hổi của Tạ Thu vô tình rơi xuống gò má gầy gò của Hạ Ti Yến. Cậu vội vàng đưa tay quẹt đi, rồi cúi xuống khẽ hôn lên nốt ruồi nơi khóe mắt anh – một hành động mà cậu thường xuyên làm dạo gần đây như một thói quen để tự trấn an mình.

Cậu không hề hay biết, trong bóng tối vô tận mà Hạ Ti Yến đang phải chịu đựng, giọt nước mắt ấy như một vệt lửa nóng bỏng đốt cháy lớp băng giá bao quanh linh hồn anh. Những lời tự sự chân thành của cậu, sự cô đơn mà cậu bộc bạch đã chạm đến phần mềm yếu nhất trong tim anh. Hạ Ti Yến muốn cử động, muốn đưa tay ra lau đi giọt nước mắt ấy cho cậu, muốn nói với cậu rằng anh vẫn luôn ở đây, vẫn đang nghe cậu nói mỗi ngày.

Trong cơn đấu tranh kịch liệt của ý thức, các đầu ngón tay của Hạ Ti Yến đặt trên giường bỗng nhiên co rúm lại. Một cơn đau nhức nhối chạy dọc theo các dây thần kinh vốn đã ngủ yên nửa năm trời.

Tạ Thu sau khi mặc xong quần áo cho chồng, mệt mỏi nằm xuống bên cạnh. Cậu rúc vào cánh tay anh, nắm lấy bàn tay to lớn đó rồi đan mười ngón tay vào nhau.

"Anh xã, em ngủ đây. Anh cũng phải ngủ ngon nhé."

Trong sự tĩnh lặng của đêm tối, một âm thanh cực nhỏ, khàn đặc và đứt quãng phát ra từ cuống họng của người đàn ông trên giường:

"Ừm..."

Tiếng động nhỏ đến mức Tạ Thu đang mơ màng chỉ nghĩ đó là tiếng gió thổi qua khe cửa. Cậu không hề biết rằng, "tảng băng" Hạ Ti Yến đã bắt đầu tan chảy, và ngày anh thực sự trở lại đã không còn xa nữa.