MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Chồng Thực Vật Nhà GiàuChương 6

Gả Cho Chồng Thực Vật Nhà Giàu

Chương 6

898 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm nghe thấy tiếng động lạ kia, Tạ Thu trở nên nhạy cảm hơn hẳn. Cậu chăm sóc Hạ Ti Yến kỹ đến mức ngay cả bác sĩ riêng đến kiểm tra cũng phải ngạc nhiên trước sự hồng nhuận của làn da người bệnh. Tuy nhiên, sự "kỹ lưỡng" này đôi khi cũng dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười.

Sáng hôm ấy, Tạ Thu quyết định làm một việc "đại sự". Cậu muốn giúp Hạ Ti Yến gội đầu ngay trên giường vì cảm thấy tóc anh đã hơi dài và mất đi độ bồng bềnh vốn có. Cậu chuẩn bị một chậu nước ấm, dầu gội cao cấp và một tấm nệm lót chống thấm chuyên dụng.

"Anh xã à, hôm nay em sẽ làm thợ cắt tóc kiêm gội đầu cho anh nhé. Anh phải hợp tác đấy, đừng có mà làm đổ nước ra giường, giặt ga mệt lắm đấy biết không?"

Tạ Thu khệ nệ bê chậu nước đặt lên chiếc ghế gỗ cạnh giường. Cậu quỳ trên mép giường, vươn người tới để luồn tay dưới gáy, nâng đầu Hạ Ti Yến lên. Để làm việc này một cách thuận tiện, Tạ Thu phải chống một tay xuống phía bên kia cơ thể anh, tạo thành một tư thế như đang bao trọn lấy người đàn ông trong lòng.

Đang lúc hăng say xoa bóp da đầu, bọt xà phòng thơm ngát vương đầy trên những ngón tay thon dài của cậu, thì bỗng nhiên chân Tạ Thu bị trượt khỏi mép giường do sàn nhà vừa được lau còn hơi trơn.

"Á!"

Một tiếng kêu khẽ vang lên, cả cơ thể nhỏ nhắn của Tạ Thu mất đà, ngã nhào thẳng lên người Hạ Ti Yến. Theo bản năng, cậu chống hai tay xuống, nhưng trớ trêu thay, một tay lại ấn thẳng vào khối cơ ngực săn chắc, còn tay kia thì trượt dài trên cơ bụng nóng hổi của anh. Cả khuôn mặt cậu vùi chặt vào hõm cổ nam tính, mùi hương trầm đặc trưng vây hãm lấy mọi giác quan.

Tạ Thu bàng hoàng, tim đập như trống trận. Cậu cảm nhận được rõ rệt lồng ngực phía dưới mình đang phập phồng, và dường như... nhịp tim của Hạ Ti Yến cũng đang tăng nhanh một cách bất thường.

"Xin lỗi, xin lỗi anh! Em không cố ý mà!"

Tạ Thu cuống cuồng định ngồi dậy, nhưng vì hoảng loạn mà cậu lại càng luống cuống hơn. Trong lúc vùng vẫy, đầu gối cậu vô tình cọ sát vào đùi trong của anh qua lớp quần lụa mỏng. Cảm giác tiếp xúc da thịt cực kỳ chân thực và nóng bỏng khiến mặt Tạ Thu đỏ bừng như thể sắp bốc cháy.

Cậu chống tay định đẩy mình lên, nhưng đúng lúc đó, một cảm giác lạ lẫm truyền đến từ cổ tay. Tạ Thu sững sờ, cúi đầu nhìn xuống.

Bàn tay to lớn của Hạ Ti Yến, vốn dĩ luôn duỗi thẳng vô lực, lúc này bỗng nhiên khép lại, các ngón tay thon dài cứng cáp đang nắm chặt lấy cổ tay của cậu. Sức mạnh đó không hề giống một người thực vật, nó mang theo sự chiếm hữu và một chút... tức giận ngầm.

Tạ Thu nín thở, đôi mắt đào hoa mở to hết cỡ. Cậu run rẩy nhìn lên gương mặt anh. Đôi lông mày rậm của Hạ Ti Yến đang nhíu chặt lại, đôi môi mỏng mím chặt như đang chịu đựng một sự kích thích quá lớn.

"Ngài... Ngài Hạ? Anh tỉnh rồi phải không?"

Giọng Tạ Thu run rẩy, vừa sợ hãi lại vừa mang theo sự mong chờ tột độ. Cậu không dám cử động, hơi thở hai người giao nhau trong khoảng cách chưa đầy ba centimet. Cậu có thể cảm nhận được luồng khí nóng hổi từ mũi anh phả lên mặt mình.

Hạ Ti Yến vẫn chưa mở mắt, nhưng bàn tay đang nắm cổ tay Tạ Thu càng lúc càng siết chặt hơn, như thể anh đang dùng hết sức bình sinh để giữ lấy người đang nằm trên người mình. Trong bóng tối sâu thẳm, anh đang gào thét. Anh muốn mở mắt ra để nhìn kẻ "ngốc nghếch" đã chăm sóc anh bấy lâu, kẻ đã khiến anh vừa buồn cười lại vừa khao khát đến phát điên này.

Sau một lúc lâu giằng co trong im lặng, sức lực của Hạ Ti Yến dường như cạn kiệt, bàn tay anh dần nới lỏng rồi trượt xuống giường. Tạ Thu vội vàng ngồi dậy, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi lẫn phấn khích. Cậu nhìn chằm chằm vào bàn tay vừa nắm lấy mình, rồi nhìn lại khuôn mặt vẫn đang ngủ say kia.

"Không phải là mơ... rõ ràng anh ấy đã nắm lấy mình!"

Tạ Thu đưa tay chạm vào trái tim đang đập loạn của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào kỳ lạ. Cậu nhanh chóng lau dọn đống hỗn độn, rồi nhẹ nhàng cúi xuống, ghé sát vào tai Hạ Ti Yến thì thầm:

"Anh xã, em biết anh sắp tỉnh rồi. Em sẽ chờ anh, nên anh đừng để em chờ lâu quá nhé."

Cậu không thấy được rằng, sau khi cậu quay lưng đi, khóe môi của người đàn ông trên giường khẽ cong lên một độ cong gần như không thể nhận ra.