Sự kiện "bàn tay nắm chặt" khiến Tạ Thu hưng phấn suốt cả ngày. Cậu cảm thấy mình như một người làm vườn sắp thu hoạch được quả ngọt sau bao ngày vun xới. Tuy nhiên, sự yên bình của biệt thự sớm bị phá vỡ bởi một vị khách không mời mà đến: Hạ Trình.
Trong nguyên tác, Hạ Trình là một "tổng tài bá đạo" tiêu chuẩn, nhưng trong mắt Tạ Thu bây giờ, hắn chỉ là một kẻ hống hách và đầy mưu mô. Hạ Trình đẩy cửa bước vào phòng bệnh của anh trai mình mà không thèm gõ cửa, theo sau là hai tên vệ sĩ cao lớn. Hắn nhìn Tạ Thu đang ngồi gọt trái cây bên giường với ánh mắt khinh khỉnh.
"Tạ Thu, xem ra cậu thích nghi với vai 'người vợ hiền' nhanh hơn tôi tưởng đấy." Hạ Trình ném xấp tài liệu lên bàn, âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Tạ Thu không thèm ngẩng đầu, tay vẫn thoăn thoắt gọt vỏ táo: "Hạ nhị thiếu đến thăm anh trai mà không có chút lễ phép tối thiểu nào sao? Tiếng ồn của anh sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của chồng tôi đấy."
Hạ Trình cười lạnh, bước tới bóp chặt lấy cằm Tạ Thu, ép cậu phải ngẩng lên nhìn hắn: "Chồng? Cậu gọi một cái xác không hồn là chồng sao? Đừng giả vờ thanh cao nữa. Tôi biết cậu gả vào đây là vì tiền. Bây giờ anh trai tôi đã là một phế nhân, tập đoàn Hạ Thị sớm muộn cũng thuộc về tôi. Nếu cậu biết điều mà ký vào bản cam kết từ bỏ quyền thừa kế này, tôi sẽ cho cậu một số tiền đủ để sống sung sướng cả đời, thậm chí... nếu cậu ngoan ngoãn, tôi có thể cân nhắc 'thu nhận' cậu."
Nghe những lời nhục mạ đó, Tạ Thu cảm thấy ghê tởm tận cùng. Cậu hất tay hắn ra, ánh mắt đào hoa tràn đầy sự lạnh lẽo: "Hạ Trình, anh nên nhớ rõ, Hạ Ti Yến vẫn chưa chết. Khi anh ấy còn ở đây, anh chỉ là cái bóng đứng sau anh ấy thôi. Muốn tài sản sao? Đợi khi nào anh ấy tự miệng nói cho anh thì hãy nằm mơ tiếp nhé."
"Mày!" Hạ Trình tức giận giơ tay định giáng một cái tát xuống khuôn mặt xinh đẹp kia.
Nhưng bàn tay hắn dừng lại giữa không trung. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình. Không hiểu sao, hắn có cảm giác một đôi mắt sắc lạnh như dao găm đang nhìn chằm chằm vào gáy mình. Hắn quay lại nhìn Hạ Ti Yến, nhưng anh vẫn nằm đó, im lìm như cũ.
Đúng lúc này, máy đo nhịp tim bên cạnh giường bỗng nhiên phát ra tiếng kêu dồn dập "Tít... tít... tít...".
Tạ Thu hoảng hốt đẩy Hạ Trình ra: "Cút đi! Anh làm anh ấy kích động rồi! Quản gia! Bảo vệ đâu!"
Đám vệ sĩ của nhà họ Hạ bên ngoài nghe tiếng động liền ập vào. Hạ Trình nhìn thấy tình hình không ổn, hậm hực chỉnh lại áo vest: "Hừ, để xem cậu cứng đầu được bao lâu. Chúng ta đi!"
Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Tạ Thu lao đến bên giường, nắm lấy tay Hạ Ti Yến, giọng cậu run rẩy: "Anh xã, anh đừng nghe hắn nói bậy. Hắn không làm gì được em đâu, em sẽ không ký gì hết, cũng không đi đâu cả."
Cậu cuống quýt kiểm tra xem anh có sao không, nước mắt bắt đầu rơi lã chã xuống mu bàn tay anh. Tạ Thu không biết rằng, trong lòng bàn tay anh lúc này đang nóng như lửa đốt.
Hạ Ti Yến đang phát điên. Anh đã nghe thấy hết. Nghe thấy sự sỉ nhục của đứa em trai khốn kiếp, nghe thấy sự bảo vệ kiên cường của vợ nhỏ. Anh muốn bật dậy bóp nát cổ họng Hạ Trình ngay lập tức khi hắn dám chạm vào cằm cậu.
Nhịp tim của anh tăng nhanh không phải vì bệnh tình chuyển biến xấu, mà vì cơn thịnh nộ bùng phát. Trong tiềm thức, Hạ Ti Yến đang dốc hết sức mạnh để phá vỡ xiềng xích của bóng tối. Anh hận bản thân mình lúc này không thể đứng ra che chở cho cậu, để cậu phải vì anh mà chịu nhục.
Tạ Thu ghé sát vào ngực anh, khóc nức nở: "Anh mau tỉnh lại đi... em sợ lắm... em không cần tiền đâu, em chỉ cần anh thôi..."
Trong cơn nấc nghẹn của cậu, một sự kỳ tích lại xảy ra. Cánh tay của Hạ Ti Yến từ từ nâng lên, run rẩy một cách khó nhọc, rồi đặt nhẹ lên tấm lưng đang run rẩy của Tạ Thu. Một cái chạm rất nhẹ, mang theo sự an ủi và hứa hẹn mãnh liệt.
Tạ Thu cứng đờ người. Cậu nín thở, ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn. Dù đôi mắt Hạ Ti Yến vẫn khép chặt, nhưng bàn tay anh rõ ràng đang vỗ nhẹ lên lưng cậu.
"Anh... anh nghe thấy đúng không?" Tạ Thu thì thầm, nụ cười xen lẫn nước mắt nở trên môi.
Anh nghe thấy. Và anh sẽ không để bất cứ ai làm hại em thêm một lần nào nữa.