Hạ Trình bước vào phòng với một vẻ mặt không thể đắc ý hơn. Nghe tin anh trai mình tuy tỉnh lại nhưng "trí não không ổn định" và "đôi chân tàn phế", hắn cảm thấy như trúng độc đắc. Với hắn, một kẻ điên ngồi xe lăn thì chẳng có gì đáng sợ, thậm chí còn là vật trang trí tốt nhất để hắn danh chính ngôn thuận tiếp quản Hạ Thị.
"Ôi anh trai, anh tỉnh lại là tốt rồi. Em lo cho anh đến ăn không ngon ngủ không yên." Hạ Trình giả vờ lau nước mắt, rồi ra hiệu cho trợ lý đặt một bát thuốc đen ngòm, bốc mùi nồng nặc lên bàn. "Đây là thuốc quý em cất công tìm cho anh, giúp an thần và phục hồi dây thần kinh rất tốt. Anh uống ngay cho nóng."
Tạ Thu nhìn bát thuốc, khứu giác nhạy cảm của cậu lập tức nhận ra mùi vị bất thường. Tuy không am hiểu y học, nhưng mùi này hăng hắc và gắt hơn nhiều so với loại thuốc mà bác sĩ riêng vẫn kê.
Cậu liếc nhìn Hạ Ti Yến. Lúc này, "ngài Hạ" đang diễn rất tròn vai. Anh tựa người vào gối, ánh mắt lờ đờ, đôi môi khẽ run rẩy như một người mất đi năng lực hành vi. Anh đưa bàn tay "run rẩy" ra định bưng bát thuốc, nhưng nửa chừng lại để nó sóng sánh suýt đổ.
"Để... để em giúp anh." Tạ Thu vội vàng tiến tới.
Hạ Trình thấy vậy thì vội ngăn lại: "Để tôi! Tôi là em trai, phải đích thân phục vụ anh mình chứ. Cậu cứ đứng sang một bên đi."
Hắn cầm bát thuốc, đưa đến sát môi Hạ Ti Yến. Trong mắt Hạ Trình xẹt qua một tia tàn độc. Chỉ cần bát thuốc này đi xuống, trí não của Hạ Ti Yến sẽ thực sự bị hủy hoại vĩnh viễn bởi lượng an thần cực mạnh và chất gây ảo giác.
Nhưng ngay khi bát thuốc vừa chạm vào môi, Hạ Ti Yến bỗng nhiên "lên cơn co giật". Bàn tay anh vung mạnh một cái, "vô tình" hất văng bát thuốc nóng hổi lên thẳng người Hạ Trình.
"Aaaa!" Hạ Trình hét lên thảm thiết khi nước thuốc nóng bỏng thấm qua lớp áo sơ mi đắt tiền, dội thẳng vào vùng ngực và đùi của hắn.
"Ôi trời ơi! Anh xã, anh sao thế? Đừng làm em sợ!" Tạ Thu hiểu ý, cậu lập tức nhào tới giữ lấy tay Hạ Ti Yến, vừa khóc vừa làm loạn cả căn phòng lên. "Bác sĩ! Gọi bác sĩ ngay! Chồng tôi lên cơn rồi!"
Trong lúc hỗn loạn, Tạ Thu cố tình "trượt chân" ngã hẩy một cái, khiến Hạ Trình vốn đang loay hoay lau thuốc lại bị ngã ngửa ra sàn, đầu đập vào cạnh bàn một cái "cốp" rõ to.
"Cút... tất cả cút đi... tôi thấy quỷ... có quỷ..." Hạ Ti Yến bắt đầu gào thét những lời vô nghĩa, đôi mắt trợn ngược.
Hạ Trình vừa đau vừa tức, lại thấy bộ dạng điên khùng của anh trai thì càng tin rằng Hạ Ti Yến đã thực sự hỏng não. Hắn lồm cồm bò dậy, bộ dạng nhếch nhác như một con chuột cống bị dội nước sôi.
"Thằng điên! Đồ phế vật!" Hạ Trình nghiến răng mắng nhiếc, không còn giữ vẻ mặt tử tế nữa. Hắn ôm cái đầu sưng vù và vùng da bị bỏng, hậm hực bỏ đi: "Đợi đấy, tao sẽ cho mày vào trại tâm thần sớm thôi!"
Khi cánh cửa vừa đóng sầm lại, sự hỗn loạn trong phòng biến mất trong tích tắc. Hạ Ti Yến ngồi thẳng lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vũng thuốc đen ngòm trên sàn. Anh lấy khăn giấy lau đi vết thuốc dính trên khóe môi, vẻ mặt ghê tởm.
"Thu Thu, lấy cho anh chút nước súc miệng."
Tạ Thu vừa cười vừa rót nước cho anh: "Anh xã, anh diễn đỉnh thật đấy! Em suýt nữa thì tin là anh bị điên thật rồi."
Hạ Ti Yến uống một ngụm nước, sau đó bất thình lình kéo Tạ Thu vào lòng. Anh bắt cậu ngồi trên đùi mình, vòng tay ôm chặt lấy eo cậu, gương mặt vùi vào cổ cậu hít hà để xua đi cái mùi thuốc khó chịu kia.
"Anh không điên, nhưng nếu em cứ nhìn hắn ta như thế, anh sẽ phát điên vì ghen đấy." Hạ Ti Yến cắn nhẹ vào vành tai cậu, giọng thấp xuống đầy nguy hiểm. "Em có biết lúc hắn định chạm vào em, anh đã muốn bẻ gãy tay hắn ngay lập tức không?"
Sự chiếm hữu của người đàn ông này quá lớn, khiến Tạ Thu vừa cảm thấy ngọt ngào vừa thấy tê dại. Cậu xoay người lại, chủ động hôn lên cằm anh một cái "chụt".
"Trong mắt em chỉ có anh thôi, ngài Hạ ạ. Anh xem, em đã giúp anh hẩy hắn ngã một cái đau thế kia mà."
Hạ Ti Yến hừ lạnh, lật người ép cậu xuống giường. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự giả vờ điên dại, mà là sự tỉnh táo đầy dục vọng.
"Giúp anh thì phải giúp cho trót. Thuốc lúc nãy hắn mang tới không tốt, nhưng em... là liều thuốc tốt nhất của anh."
Bàn tay anh bắt đầu tháo những cúc áo trên người Tạ Thu, không gian một lần nữa bị bao phủ bởi bầu không khí nóng bỏng và những tiếng thở dốc nồng nàn.