Hạ Ti Yến vốn là một con cáo già trên thương trường, anh hiểu rõ nếu bây giờ đường đường chính chính xuất hiện, đám rắn rết trong nhà họ Hạ sẽ lập tức thu hồi nanh vuốt và lẩn trốn. Anh cần một cái bẫy đủ lớn để quét sạch một lần cho gọn. Và hơn hết, anh phát hiện ra việc làm một "bệnh nhân" có những đặc quyền vô cùng thú vị.
Sáng hôm sau, khi bác sĩ riêng – người thân tín của Hạ Ti Yến – đến kiểm tra, anh đã ra lệnh cho ông báo cáo với bên ngoài rằng: "Thiếu gia tuy đã tỉnh nhưng hệ thần kinh bị tổn thương nặng, trí não không ổn định, đôi chân có nguy cơ tàn phế vĩnh viễn".
Tạ Thu ngồi bên cạnh nghe xong thì mặt mày ỉu xìu, cậu lo lắng nắm lấy tay anh: "Anh xã, anh đau ở đâu sao? Để em xoa chân cho anh nhé."
Hạ Ti Yến nhìn vẻ mặt lo lắng chân thành của vợ nhỏ, lòng mềm nhũn nhưng ngoài mặt vẫn diễn vai một người đàn ông suy sụp. Anh khẽ tựa đầu vào vai cậu, giọng điệu có chút "yếu ớt" đáng thương:
"Chân anh không có cảm giác gì cả... Thu Thu, có phải em thấy anh bây giờ rất vô dụng không?"
"Không có! Anh đừng nói bậy!" Tạ Thu cuống quýt, cậu lập tức quỳ xuống sàn, kéo ống quần lụa của anh lên, bắt đầu xoa bóp từ bắp chân đến đùi. "Dù anh có không đi được, em cũng sẽ làm đôi chân của anh. Em nuôi anh cả đời cũng được!"
Nhìn đỉnh đầu mềm mại của Tạ Thu đang tích cực hoạt động giữa hai chân mình, ánh mắt Hạ Ti Yến tối sầm lại. Cảm giác đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cậu lướt trên vùng đùi trong nhạy cảm không hề giống một sự chữa trị, mà giống như một sự trêu chọc chí mạng.
"Mạnh một chút... chỗ đó... hơi tê." Hạ Ti Yến trầm giọng hướng dẫn, tay anh luồn vào tóc cậu, nhẹ nhàng vuốt ve.
Tạ Thu ngây thơ không biết mình đang ở trong miệng cọp, cậu càng ra sức bóp mạnh hơn. Đột nhiên, cậu cảm thấy có gì đó "sai sai". Một vật cứng nóng hổi đang dần hiện rõ dưới lớp quần mỏng, ngay sát vị trí tay cậu đang đặt.
Tạ Thu đứng hình, mặt đỏ bừng ngước lên: "Anh... chân anh không có cảm giác, nhưng chỗ này... có vẻ vẫn rất nhạy cảm?"
Hạ Ti Yến không hề xấu hổ, anh kéo mạnh cậu lên giường, để cậu ngồi đối diện trên đùi mình. Anh áp sát mặt mình vào mặt cậu, hơi thở nam tính nồng đượm vây bủa: "Nó nhớ em. Nửa năm qua anh nằm đó, chỉ có nó là luôn hướng về tiếng nói của em mà lớn lên đấy."
Lời nói thô thiển mà nóng bỏng của anh khiến Tạ Thu không biết giấu mặt vào đâu. Cậu định vùng chạy thì Hạ Ti Yến đã giữ chặt eo cậu, ép cậu cảm nhận sự hiện diện mạnh mẽ của mình.
"Đừng đi... giúp anh một chút, nó đau lắm."
Giọng anh khàn đặc, mang theo sự cầu khẩn mà không một ai có thể từ chối. Hạ Ti Yến cầm lấy tay Tạ Thu, từ từ dẫn dắt cậu chạm vào nơi đang bốc lửa kia.
Tiếng thở dốc của hai người hòa quyện trong căn phòng kín. Tạ Thu run rẩy thuận theo anh, cậu nhận ra người đàn ông này dù có "yếu ớt" đến đâu thì bản năng chiếm đoạt vẫn đáng sợ như cũ.
Đúng lúc bầu không khí đang nóng đến cực điểm thì tiếng của quản gia từ bên ngoài vọng vào: "Thiếu phu nhân, Hạ Trình thiếu gia lại đến, nói là mang thuốc bổ đến cho thiếu gia."
Hạ Ti Yến lập tức thu lại vẻ mặt phong tình, anh buông Tạ Thu ra, nằm vật xuống gối, đôi mắt trở nên vô hồn và lờ đờ trong tích tắc.
"Cho hắn vào." Anh thều thào nói.
Tạ Thu nhìn màn kịch "đỉnh cao" của chồng mình mà không khỏi tặc lưỡi. Anh xã nhà cậu, hóa ra là một đại diễn viên bậc thầy!