Sau nụ hôn nồng cháy khiến cả hai cùng hụt hơi, Hạ Ti Yến dù vẫn còn mệt mỏi nhưng đôi mắt đã khôi phục lại sự sắc bén vốn có. Anh tựa lưng vào thành giường, nhìn Tạ Thu đang lóng ngóng giúp mình chỉnh lại chăn gối với khuôn mặt đỏ bừng. Cậu phu nhân nhỏ này, lúc anh nằm yên thì bạo dạn đủ điều, giờ anh tỉnh rồi lại nhút nhát như một chú thỏ đế.
"Quản gia." Hạ Ti Yến trầm giọng gọi.
Cánh cửa lập tức mở ra, quản gia Hạ bước vào với gương mặt không giấu nổi sự vui mừng và kính trọng. Ông đã đi theo nhà họ Hạ bao nhiêu năm, chứng kiến bao sóng gió, nhưng khoảnh khắc thấy vị chủ nhân trẻ tuổi này tỉnh lại vẫn khiến ông xúc động đến run người.
"Thiếu gia, tôi ở đây."
"Phong tỏa toàn bộ tin tức tôi đã tỉnh dậy. Trong vòng ba ngày tới, ai cũng không được phép vào căn biệt thự này, ngoại trừ bác sĩ riêng đã được tôi chỉ định." Hạ Ti Yến ra lệnh, từng lời nói đều mang theo sức nặng ngàn cân. "Và... mang cho tôi một chiếc máy tính bảo mật."
Quản gia cúi đầu nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra. Hạ Ti Yến quay sang nhìn Tạ Thu, thấy cậu vẫn đang đứng ngẩn ngơ nhìn mình, anh khẽ vẫy tay: "Lại đây."
Tạ Thu ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống mép giường. Bàn tay to lớn của Hạ Ti Yến lập tức nắm lấy tay cậu, bao trọn trong lòng bàn tay ấm áp. Anh nhận ra tay cậu hơi lạnh, có lẽ vì dư chấn của sự sợ hãi lúc nãy khi đối mặt với ông bà nội.
"Sợ à?" Anh hỏi, giọng đã bớt khàn hơn.
Tạ Thu lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Lúc nãy họ nói sẽ rút ống thở... em thực sự rất sợ. Nếu anh không tỉnh lại, em không biết phải làm sao nữa."
Ánh mắt Hạ Ti Yến tối sầm lại khi nghĩ đến những kẻ máu mủ ruột rà nhưng lòng dạ rắn rết kia. Anh kéo Tạ Thu sát lại gần hơn, để cậu tựa đầu vào vai mình.
"Sẽ không có lần sau đâu. Những kẻ đã chạm vào em, những kẻ đã muốn hại anh... anh sẽ bắt họ trả giá từng người một."
Dù nằm thực vật nửa năm, nhưng nhờ có tiếng nói của Tạ Thu mỗi ngày bên tai, Hạ Ti Yến nắm rõ mồn một những gì đã xảy ra. Anh biết Hạ Trình đã lén lút rút lõi công trình như thế nào, biết đám cổ đông đang âm mưu chia chác tập đoàn ra sao. Và quan trọng nhất, anh biết Tạ Thu đã bị đối xử bất công như thế nào trong cái gia đình họ Tạ rách nát kia.
Đúng lúc này, quản gia mang máy tính vào. Hạ Ti Yến bắt đầu gõ những dòng lệnh phức tạp. Tạ Thu ngồi bên cạnh, nhìn góc nghiêng thần thánh của chồng mình khi làm việc, thầm cảm thán: Đúng là đàn ông lúc tập trung là quyến rũ nhất!
Nhưng làm việc chưa được bao lâu, Hạ Ti Yến bỗng khựng lại. Anh xoay người, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi sưng của Tạ Thu. Nỗi khát khao da thịt sau nửa năm bị "bỏ đói" dâng trào mạnh mẽ.
"Thu Thu..." Anh gọi tên cậu, giọng khàn đặc đầy ám muội.
"Dạ?" Tạ Thu ngơ ngác ngẩng lên.
Ngay lập tức, anh buông máy tính sang một bên, kéo cậu vào lòng, lật người ép cậu xuống dưới thân mình. Dù cơ thể anh còn gầy, nhưng sức nặng của một người đàn ông trưởng thành vẫn khiến Tạ Thu cảm thấy áp lực mãnh liệt.
Hạ Ti Yến cúi xuống, hôn lên nốt ruồi nơi khóe mắt cậu, rồi dần dần di chuyển xuống vành tai, cắn nhẹ một cái. Tạ Thu run rẩy, đôi tay không tự chủ được mà vòng qua cổ anh, tiếng thở dốc bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Cảm ơn em đã không bỏ rơi anh." Anh thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng hổi kích thích mọi giác quan của Tạ Thu. "Bây giờ, anh muốn 'thu lãi' thực sự..."
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận mà thâm nhập vào trong lớp áo của cậu, chạm vào vùng eo nhạy cảm. Tạ Thu chỉ kịp phát ra một tiếng "ưm" nghẹn ngào trước khi bị nụ hôn chiếm hữu của anh nuốt chửng hoàn toàn.
Một cuộc thanh trừng đẫm máu trên thương trường sắp bắt đầu, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự nồng nàn và khao khát của đôi tình nhân vừa mới thực sự bắt đầu cuộc hành trình của mình.