Căn phòng vốn dĩ đầy rẫy những kẻ tính toán bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Sự tỉnh lại của Hạ Ti Yến giống như một quả bom dội thẳng vào mặt những người có mặt tại đó. Ông bà nội họ Hạ lắp bắp không thành tiếng, còn vị bác sĩ thì mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy thu dọn dụng cụ y tế.
Hạ Ti Yến không thèm nhìn họ lấy một lần. Cánh tay anh, dù vẫn còn gầy gò do nằm lâu ngày, nhưng lại ôm lấy Tạ Thu một cách vững chãi. Anh vùi đầu vào hõm cổ cậu, tham lam hít lấy mùi hương thanh khiết đã sưởi ấm linh hồn anh suốt những tháng ngày tăm tối.
"Tất cả... cút ra ngoài."
Giọng nói của anh tuy còn khàn đặc và đứt quãng, nhưng uy áp của người đứng đầu nhà họ Hạ không hề giảm bớt. Đám người nhà họ Hạ dù đầy rẫy sự không cam lòng nhưng cũng chỉ biết lủi thủi rời đi. Họ biết, một khi Hạ Ti Yến đã mở mắt, trời của nhà họ Hạ đã đổi sắc rồi.
Khi cánh cửa phòng khép lại, không gian chỉ còn lại hai người. Tạ Thu vẫn còn đang thổn thức trong lồng ngực anh, đôi vai nhỏ run bần bật. Cậu không thể tin được đây là sự thật. Người đàn ông này, người mà cậu từng nghĩ sẽ chỉ là một "tượng gỗ" xinh đẹp để cậu bầu bạn, giờ đây đang sống động ôm lấy cậu.
Hạ Ti Yến khẽ đẩy Tạ Thu ra một chút để nhìn rõ khuôn mặt cậu. Đôi mắt anh rà soát từng đường nét trên gương mặt đẫm lệ kia, từ đôi mắt đào hoa đỏ hoe đến cái mũi nhỏ xinh và cuối cùng dừng lại ở đôi môi mọng nước mà anh đã nếm trải hương vị vài giờ trước.
"Khóc cái gì?" Anh đưa ngón tay cái hơi thô ráp lau đi giọt nước mắt trên má cậu. "Chẳng phải lúc nãy còn... rất gan lì sao?"
Tạ Thu khựng lại, tiếng nấc cụt nghẹn trong cổ họng. Cậu nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Hạ Ti Yến, lắp bắp: "Anh... anh nghe thấy hết sao?"
Hạ Ti Yến khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhưng đầy vẻ tà mị hiện lên: "Nghe thấy em mắng nhà họ Tạ, nghe thấy em đòi tiêu hết tiền của anh, và còn nghe thấy em gọi anh là... anh xã."
Mặt Tạ Thu lập tức "bốc cháy". Cậu định đứng dậy chạy trốn vì quá xấu hổ, nhưng Hạ Ti Yến đã nhanh hơn. Anh dùng sức kéo cậu ngã nhào vào lòng mình, khiến cậu ngồi gọn trên đùi anh. Tư thế này cực kỳ ám muội, đùi cậu cọ sát vào phần dưới của anh, cảm nhận được sự cứng cáp và nhiệt độ cơ thể đang tăng cao của một người đàn ông khỏe mạnh vừa tỉnh giấc.
"Ngài Hạ... anh mới tỉnh, phải nghỉ ngơi..." Tạ Thu lý nhí, hai tay chống trước ngực anh để giữ khoảng cách.
"Nghỉ đủ rồi." Hạ Ti Yến ghé sát tai cậu, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến Tạ Thu run rẩy. "Nãy em nói gì nhỉ? Thu tiền lãi? Anh thấy nụ hôn lúc nãy... còn thiếu nhiều lắm."
Nói rồi, anh không đợi cậu phản ứng, một tay giữ chặt gáy cậu, tay kia ôm ngang eo, ép cậu phải tiếp nhận một nụ hôn sâu thực sự. Không còn là sự vụng về hay nhẹ nhàng của Tạ Thu, nụ hôn của Hạ Ti Yến mang theo sự chiếm hữu điên cuồng và khao khát dồn nén suốt nửa năm qua.
Anh càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu, lưỡi hai người quấn quýt không rời. Tạ Thu cảm thấy đầu óc mình như bị rút cạn dưỡng khí, cả người nhũn ra trong vòng tay anh. Tiếng nước nhỏ lẻ nảy sinh từ sự va chạm của đầu lưỡi và môi khiến không gian trở nên nóng bỏng và đậm chất dục vọng.
Một bàn tay của Hạ Ti Yến bắt đầu luồn vào dưới vạt áo sơ mi mỏng của Tạ Thu, chạm vào làn da mịn màng như lụa ở vùng lưng cậu. Cảm giác kích thích từ da thịt khiến Tạ Thu phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt qua kẽ răng.
Chính tiếng rên đó đã kéo lại một chút lý trí cuối cùng của Hạ Ti Yến. Anh biết cơ thể mình hiện tại vẫn còn yếu, không thể "ăn" sạch cậu ngay lúc này. Anh luyến tiếc rời khỏi đôi môi đã sưng đỏ của cậu, trán tựa vào trán cậu, hơi thở dốc hối hả.
"Tạ Thu, nhớ kỹ... từ giây phút này, em là của anh."
Tạ Thu thở hổn hển, đôi mắt mơ màng nhìn người đàn ông trước mặt. Cậu nhận ra, "chồng thực vật" của mình không chỉ tỉnh lại, mà còn là một con sói cực kỳ nguy hiểm. Nhưng kỳ lạ thay, cậu lại chẳng thấy sợ, trái lại, một cảm giác ngọt ngào và an tâm chưa từng có trào dâng trong lòng.
"Vâng... anh xã." Cậu lí nhí đáp, vùi đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của Hạ Ti Yến đang đập vì cậu.