Sau nụ hôn "vụng trộm" đầy kích thích ấy, Tạ Thu không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của Hạ Ti Yến suốt cả buổi sáng. Cậu cứ đi ra đi vào, hết sắp xếp lại lọ hoa lại quay sang lau chùi những đồ vật vốn dĩ đã sạch bong kin kít. Cảm giác tê rần trên môi vẫn còn đó, nhắc nhở cậu rằng người đàn ông này không còn là một "pho tượng" vô tri nữa.
Trong khi Tạ Thu còn đang mải mê với những suy nghĩ vẩn vơ, thì tại phòng khách của biệt thự, một cơn bão khác lại kéo đến. Lần này không phải Hạ Trình, mà là ông bà nội nhà họ Hạ – những người nắm quyền lực tối cao trong gia tộc nhưng vốn dĩ đã từ lâu không ngó ngàng đến đứa cháu "vô dụng" đang nằm liệt giường này. Đi cùng bọn họ còn có một bác sĩ danh tiếng từ nước ngoài trở về.
"Thiếu phu nhân, lão gia và phu nhân muốn gặp cậu." Quản gia bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm trọng.
Tạ Thu khựng lại, cậu vuốt lại nếp áo, hít một hơi sâu để lấy lại vẻ bình tĩnh rồi bước xuống lầu. Ngay khi vừa xuất hiện, cậu đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng bao trùm.
"Tạ Thu, nghe nói dạo này cậu chăm sóc Ti Yến rất tốt?" Bà nội Hạ lên tiếng, giọng bà lạnh lùng, đôi mắt già nua đầy vẻ dò xét. "Nhưng chúng tôi không thể để tình trạng này kéo dài mãi. Bác sĩ Vương đây là chuyên gia hàng đầu, ông ấy sẽ tiến hành một đợt kiểm tra cuối cùng. Nếu Ti Yến thực sự không có hy vọng tỉnh lại, chúng tôi sẽ xem xét việc rút ống thở để nó được giải thoát, và cũng là để ổn định lại cổ phiếu của tập đoàn."
Tạ Thu cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. "Rút ống thở"? "Giải thoát"? Bọn họ nói về mạng sống của anh cứ như đang nói về một món hàng lỗi thời cần thanh lý.
"Không được!" Tạ Thu hét lên, giọng cậu run rẩy nhưng đầy kiên quyết. "Anh ấy đang tiến triển rất tốt! Anh ấy đã có phản ứng, anh ấy đã nắm tay con, thậm chí..." Cậu suýt chút nữa đã nói ra chuyện nụ hôn, nhưng kịp dừng lại. "Con tuyệt đối không đồng ý!"
"Cậu chỉ là một đứa con dâu gả vào để xung hỉ, có quyền gì mà phản đối?" Ông nội Hạ đập mạnh gậy xuống sàn. "Bác sĩ, lên phòng!"
Tạ Thu bị vệ sĩ chặn lại dưới lầu. Cậu bất lực nhìn đoàn người đi lên phòng ngủ của Hạ Ti Yến. Trái tim cậu thắt lại vì lo sợ. Cậu biết, Hạ Ti Yến đang ở rất gần kề với sự tỉnh táo, nếu lúc này họ bỏ cuộc, anh sẽ thực sự biến mất.
Trong căn phòng yên tĩnh, bác sĩ Vương bắt đầu thực hiện các xét nghiệm điện não. Đám người nhà họ Hạ đứng quanh giường, ánh mắt họ không có lấy một chút xót thương, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.
"Điện não đồ vẫn rất phẳng, thưa lão gia. Khả năng tỉnh lại gần như là..."
Bác sĩ chưa kịp nói hết câu thì một âm thanh trầm đục vang lên, cắt ngang bầu không khí u ám. Đó không phải là tiếng máy móc, mà là tiếng gầm gừ phát ra từ lồng ngực của người đàn ông trên giường.
Ở dưới lầu, Tạ Thu đang vùng vẫy thoát khỏi đám vệ sĩ thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng động lớn phát ra từ tầng hai, kèm theo đó là những tiếng la hét thất thanh của bác sĩ và bà nội Hạ.
Cậu không màng tất cả, dùng hết sức bình sinh đạp vào chân tên vệ sĩ rồi lao nhanh lên cầu thang. Khi đẩy cửa phòng ra, Tạ Thu chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Tất cả mọi người đều đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu. Trên giường, Hạ Ti Yến đã ngồi dậy – dù tấm lưng anh còn hơi run rẩy vì yếu sức, nhưng đôi mắt vốn khép chặt nửa năm qua đã mở bừng.
Đó là một đôi mắt sắc lạnh, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, mang theo uy áp vương giả khiến người ta không dám nhìn thẳng. Anh đang bóp chặt lấy cổ tay của vị bác sĩ đang cầm ống tiêm, sức mạnh lớn đến mức nghe thấy cả tiếng xương kêu răng rắc.
Ánh mắt của Hạ Ti Yến bỏ qua tất cả những kẻ đang run sợ trong phòng, chậm rãi di chuyển rồi dừng lại trên người thiếu niên đang đứng ở cửa với gương mặt đẫm lệ.
Sự lạnh lẽo trong đôi mắt anh bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự dịu dàng và khao khát đến nghẹt thở. Anh mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên, xuyên thấu vào tâm hồn Tạ Thu:
"Lại đây... vợ của anh..."
Tạ Thu vỡ òa, cậu không còn quan tâm đến bất cứ ai nữa, lao thẳng vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ người đàn ông mà cậu đã ngày đêm mong đợi.
Hạ Ti Yến cuối cùng đã trở về. Và lần này, anh sẽ là người bảo vệ cậu khỏi mọi bão tố.