MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 1: Cành Liễu Phương Bắc

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 1: Cành Liễu Phương Bắc

734 từ · ~4 phút đọc

Kinh thành tháng Ba, tiết trời vẫn còn vương chút se lạnh của mùa đông cũ, nhưng những nụ hoa đào trên phố đã bắt đầu e ấp chuyển mình. Lâm Ý Sơ ngồi trong lầu các của Lâm phủ, tay cầm một cuốn sách nhưng tâm trí đã bay tận phương nào. Nàng vừa bước sang tuổi mười tám, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, nhưng ba năm qua, trong lòng nàng chỉ chứa đựng hình bóng của một người.

"Tiểu thư, người đừng nhìn nữa, Thế tử đã vào đến hoàng cung để diện kiến Thánh thượng rồi. Có lẽ phải đến tối muộn người mới về đến phủ." Thanh Trúc khẽ khàng nhắc nhở, tay rót thêm một chén trà hoa cúc nóng hổi.

Lâm Ý Sơ khẽ mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "Ta không đợi huynh ấy, ta chỉ đang xem mấy nhành liễu bên hồ đã xanh chưa thôi."

Nhưng lòng nàng hiểu rõ, nàng đang nói dối. Trong lòng bàn tay nàng vẫn còn vương lại hơi lạnh từ cành liễu mà Tạ Chiêu đã ném cho nàng lúc đi ngang qua phố. Cành liễu ấy vẫn còn xanh mướt, chứng tỏ người mang nó về đã nâng niu nó vô cùng cẩn thận suốt quãng đường dài vạn dặm. Hắn đi đánh giặc, vào sinh ra tử, vậy mà trong đầu vẫn ghi nhớ một lời hứa nhỏ bé với nàng từ ba năm trước.

Sự trở về của Tạ Chiêu khiến cả kinh thành xôn xao, nhưng với Ý Sơ, nó chỉ đơn giản là hơi thở của nàng cuối cùng cũng tìm lại được nhịp điệu bình thường. Ba năm qua, mỗi lá thư hắn gửi về chỉ vỏn vẹn vài dòng: "Ở đây gió rất lớn, Diên Diên nhớ mặc thêm áo", hay "Hoa dại trên thảo nguyên rất đẹp, giống như màu váy của nàng". Hắn không nói nhớ nàng, nhưng từng chữ đều thấm đẫm nỗi nhớ.

Đến tối, Lâm phủ nhận được thiệp mời từ phủ Trấn Quốc Công. Tạ lão phu nhân vốn rất thương yêu Ý Sơ, muốn mời nàng và gia đình sang dùng bữa cơm thân mật, không phải tiệc mừng công linh đình, mà là bữa cơm gia đình để đón đứa cháu trai duy nhất trở về.

Lâm Ý Sơ chọn cho mình một bộ váy màu xanh nhạt, đơn giản nhưng thanh thoát. Nàng không trang điểm đậm, chỉ thoa một chút son môi cho thêm phần tươi tắn. Khi nàng bước vào đại sảnh phủ Trấn Quốc Công, hơi ấm từ lò sưởi và mùi trầm hương quen thuộc bao vây lấy nàng.

Và rồi, nàng nhìn thấy hắn.

Tạ Chiêu đã thay bộ giáp sắt lạnh lẽo bằng một chiếc trường bào màu xanh sẫm, tóc được búi gọn bằng một chiếc quan ngọc trắng. Hắn đang đứng trò chuyện cùng phụ thân nàng, cử chỉ ung dung, điềm đạm. Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu lại.

Ánh nến trong phòng lay động, phản chiếu trong đôi mắt thâm trầm của hắn. Tạ Chiêu dừng hẳn cuộc trò chuyện, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang đứng ở cửa.

"Ý Sơ."

Hắn gọi tên nàng, giọng nói trầm thấp hơn ba năm trước, mang theo chút khàn khàn của sương gió biên thùy. Chỉ hai từ thôi, nhưng khiến sống mũi Ý Sơ cay cay. Nàng bước tới, cúi đầu hành lễ theo đúng phép tắc, nhưng giọng nói lại có chút run rẩy:

"Tạ ca ca, mừng huynh bình an trở về."

Hắn tiến lên một bước, dường như định đưa tay ra đỡ nàng, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng vì có người lớn ở đó. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt không rời khỏi nàng lấy một giây: "Ta đã về, muội... gầy đi nhiều rồi."

Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm áp. Trấn Quốc Công và Lâm Thượng thư bàn chuyện triều chính, hai vị phu nhân thì tíu tít chuyện nhà cửa, cưới xin của những gia đình khác trong kinh thành. Chỉ có Ý Sơ và Tạ Chiêu là im lặng. Nhưng cái im lặng này không hề gượng ép, mà là sự thấu hiểu thầm lặng. Hắn liên tục gắp cho nàng những món nàng thích nhất, động tác tự nhiên như thể ba năm qua chưa từng có sự chia cách nào.