MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 2: Ánh Trăng Sau Phủ

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 2: Ánh Trăng Sau Phủ

584 từ · ~3 phút đọc

Bữa tiệc kết thúc, hai vị phu nhân vẫn còn mải mê trò chuyện về các loại lụa là mới từ Giang Nam gửi tới. Tạ lão phu nhân thấy cháu trai mình cứ chốc chốc lại nhìn về phía Ý Sơ, bà mỉm cười đầy ẩn ý rồi lên tiếng:

"Chiêu nhi, ta thấy hoa quỳnh sau vườn sắp nở rồi, con dẫn Ý Sơ ra ngoài đi dạo một chút cho thoáng. Hai đứa cũng lâu ngày không gặp, chắc có nhiều chuyện để nói."

Ý Sơ đỏ mặt, định từ chối nhưng Tạ Chiêu đã đứng dậy, tiến đến bên cạnh nàng: "Đi thôi, muội không phải vẫn thích xem hoa quỳnh nở sao?"

Hai người đi dọc theo hành lang lát đá, gió đêm thổi nhẹ khiến tà áo của họ thỉnh thoảng lại chạm vào nhau. Không gian tĩnh lặng đến mức Ý Sơ có thể nghe thấy tiếng nhịp tim mình đang đập rộn ràng.

"Ba năm ở phía Bắc, có khổ lắm không?" Ý Sơ phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi nhỏ.

Tạ Chiêu dừng bước dưới một gốc cây ngọc lan, hắn quay sang nhìn nàng, ánh trăng nghiêng nghiêng soi rõ những đường nét cứng cỏi trên gương mặt hắn.

"Khổ nhất không phải là đánh giặc, mà là những đêm không ngủ được, nhìn về phía Nam và tự hỏi không biết nàng ở nhà có khỏe không, có bị ai bắt nạt không, hay là... có quên ta không."

Ý Sơ sững người, nàng ngước lên nhìn hắn, đôi mắt chứa chan cảm xúc: "Huynh biết rõ là em sẽ không quên mà."

Tạ Chiêu khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng cực kỳ dịu dàng. Hắn đưa tay lên, dường như muốn chạm vào gò má nàng nhưng rồi lại thu tay về, chỉ nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai ra sau tai cho nàng. Cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay hắn khiến Ý Sơ khẽ run lên.

"Ý Sơ, ta nghe nói trong ba năm ta đi, có không ít công tử đến cầu thân tại Lâm phủ?"

Ý Sơ hơi giật mình, rồi nụ cười tinh nghịch hiện lên: "Đúng vậy, có vương tôn quý tộc, có cả tân khoa trạng nguyên nữa. Phụ thân và mẫu thân ta cũng đã xem qua vài người..."

Nàng chưa kịp nói hết câu, Tạ Chiêu đã tiến thêm một bước, ép nàng vào gốc cây. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết trên người hắn. Ánh mắt hắn đột ngột trở nên nóng bỏng và có chút gì đó chiếm hữu:

"Vậy nàng có vừa mắt ai không?"

Ý Sơ nén cười, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Có người cũng tốt, nhưng họ không mang được cành liễu phương Bắc về cho ta."

Tạ Chiêu thở phào một hơi, sự căng thẳng trên vai hắn chùng xuống. Hắn cúi đầu, ghé sát vào tai nàng, hơi thở nóng hổi khiến tai nàng đỏ ửng: "Từ giờ trở đi, không ai có cơ hội đó nữa đâu. Ta đã xin Thánh thượng ban hôn, chỉ là chờ thời điểm thích hợp để nói với Lâm thúc thúc."

Ý Sơ kinh ngạc: "Huynh... huynh xin ban hôn lúc nào?"

"Ngay chiều nay, khi vừa vào cung diện kiến." Tạ Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, lần này hắn không buông ra nữa mà siết chặt lấy. "Ta không muốn đợi thêm một ngày nào nữa. Ba năm là quá đủ rồi."