MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 3: Hôn Ước Định Sẵn

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 3: Hôn Ước Định Sẵn

512 từ · ~3 phút đọc

Ngày hôm sau, tin tức Thế tử phủ Trấn Quốc Công xin Thánh thượng ban hôn cho tiểu thư Lâm Ý Sơ lan khắp kinh thành như một cơn gió xuân. Mọi người đều nói đây là một cặp "trời sinh một cặp", môn đăng hộ đối, tình thâm ý trọng.

Tại Lâm phủ, không khí có chút khác lạ. Lâm Thượng thư mặc dù rất quý trọng Tạ Chiêu, nhưng khi nghe tin con gái rượu sắp bị "rước đi", ông không khỏi cảm thấy không cam lòng.

"Thằng nhóc đó, vừa về đã vội vàng như vậy, cứ như sợ chúng ta gả Ý Sơ cho người khác không bằng!" Lâm Thượng thư hừ một tiếng, nhưng trong mắt lại hiện lên sự hài lòng không giấu giếm.

Lâm phu nhân cười, vỗ nhẹ vào tay chồng: "Ông còn không biết sao? Hai đứa nó vốn dĩ đã là của nhau từ lúc mới biết đi rồi. Ông định giữ con bé đến bao giờ?"

Lâm Ý Sơ ngồi trong phòng, nghe những lời trêu chọc của cha mẹ mà mặt đỏ như gấc chín. Nàng thêu dở một đôi chim uyên ương trên khăn tay, nhưng cứ thêu được vài mũi lại dừng lại thẫn thờ. Nàng đang nghĩ về Tạ Chiêu. Nghĩ về cái cách hắn nắm tay nàng tối qua, chắc chắn và đầy sức mạnh.

Bỗng nhiên, Thanh Trúc chạy vào, hơi thở dồn dập: "Tiểu thư! Thế tử... Thế tử mang lễ vật đến rồi! Không phải lễ cầu thân chính thức, mà huynh ấy bảo là 'quà bù đắp' cho ba năm qua."

Ý Sơ bước ra sân, thấy Tạ Chiêu đang đứng đó cùng với mười mấy rương quà. Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất không phải là những rương vàng bạc lụa là, mà là chiếc lồng gỗ nhỏ trên tay hắn.

Bên trong là một con thỏ trắng muốt, đôi mắt đỏ long lanh, đang gặm nhấm miếng cà rốt.

"Năm đó trước khi đi, ta đã làm hỏng con thỏ ngọc của muội. Đây là con thỏ thật, ta tìm được ở vùng núi phía Bắc, nó rất dạn người, muội có thích không?" Tạ Chiêu nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.

Ý Sơ đón lấy chiếc lồng, lòng mềm nhũn ra. Một vị tướng quân oai phong lẫm liệt, giết địch không ghê tay, vậy mà lại lặn lội mang một con thỏ từ biên giới về chỉ vì một món đồ chơi bị hỏng năm xưa.

"Tạ ca ca, huynh đúng là..." Ý Sơ không biết dùng từ gì để diễn tả, nàng chỉ thấy trái tim mình tràn ngập sự ngọt ngào.

Tạ Chiêu bước lại gần, nói nhỏ đủ để hai người nghe: "Quà này chỉ là khởi đầu thôi. Sính lễ thật sự sẽ khiến muội không thể từ chối."

Lâm Ý Sơ nhìn hắn, ánh nắng xuân rớt trên vai hai người, dệt nên một bức tranh yên bình. Nàng biết rằng, sóng gió đã qua, và những ngày tháng ngọt ngào nhất của cuộc đời nàng mới chỉ vừa bắt đầu.