Buổi sáng ở Lâm phủ bắt đầu bằng tiếng chim hót líu lo trên cành oanh. Lâm Ý Sơ thức dậy sớm hơn thường lệ, nàng ngồi trước gương đồng, để Thanh Trúc chải mái tóc đen dài mượt mà. Hôm nay, Tạ Chiêu hẹn nàng đi dạo phố Tây – nơi có những tiệm sách cũ và những quán trà mà lúc nhỏ hai người thường hay lui tới.
"Tiểu thư, người xem, Thế tử mới gửi đến bộ váy màu vân kiên này, bảo là thợ may giỏi nhất kinh thành vừa hoàn thiện xong tối qua." Thanh Trúc hớn hở nâng bộ váy màu tím nhạt như màu hoa tử đằng, chất liệu lụa mềm mại đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng thấy mát rượi.
Lâm Ý Sơ khẽ vuốt ve dải thắt lưng thêu hoa lựu, lòng thầm nghĩ, người đàn ông này nhìn thì có vẻ khô khan, nhưng tâm ý lại tỉ mỉ vô cùng. Hắn biết nàng không thích những màu sắc quá rực rỡ, nên luôn chọn những tông màu thanh nhã, dịu mắt.
Khi nàng bước ra cổng phủ, chiếc xe ngựa của phủ Trấn Quốc Công đã đợi sẵn. Tạ Chiêu đứng tựa lưng vào thành xe, tay cầm một chiếc quạt giấy, dáng vẻ phong lưu nhưng vẫn toát lên khí chất của một người lính. Thấy nàng, hắn thu quạt lại, sải bước tới gần.
"Đợi lâu chưa?" Hắn hỏi, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn tranh.
"Cũng vừa mới ra thôi." Ý Sơ khẽ đáp, đôi má hơi ửng hồng dưới ánh nắng ban mai.
Tạ Chiêu không nói gì, hắn tự nhiên nắm lấy tay nàng, đỡ nàng lên xe. Bàn tay hắn thô ráp vì những vết chai do cầm kiếm, nhưng lực nắm lại vô cùng nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một nhành hoa dễ gãy. Trong không gian chật hẹp của xe ngựa, mùi hương trầm trộn lẫn với mùi nắng mới trên áo hắn bao vây lấy nàng, khiến Ý Sơ cảm thấy một sự an tâm lạ kỳ.
Họ dừng lại ở một quán trà nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng. Quán không đông khách, chỉ có tiếng nước sôi sùng sục trên bếp than và mùi trà thơm nồng nàn. Tạ Chiêu chọn một vị trí bên cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy dòng người qua lại tấp nập nhưng lại đủ yên tĩnh để trò chuyện.
"Ý Sơ, muội còn nhớ tiệm bánh hoa quế ở góc đường này không?" Tạ Chiêu vừa rót trà cho nàng vừa hỏi.
"Nhớ chứ, lúc nhỏ có lần huynh vì tranh mua chiếc bánh cuối cùng cho muội mà bị đám trẻ con hàng xóm vây đánh, kết quả là về bị Trấn Quốc Công phạt quỳ trong từ đường cả đêm." Ý Sơ khẽ cười, ký ức tuổi thơ ùa về như một thước phim chậm.
Tạ Chiêu cũng cười, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm: "Lúc đó ta chỉ nghĩ, nếu không mang được bánh về cho muội, muội sẽ khóc nhè, mà ta thì sợ nhất là thấy muội khóc."
Hắn dừng một chút, đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng: "Ba năm ở biên thùy, mỗi khi đối mặt với hiểm nguy, ta lại nhớ đến tiếng cười của muội. Ta tự nhủ mình phải sống sót trở về, để được nhìn muội cười thêm nhiều lần nữa."
Lời bộc bạch chân thành của hắn khiến lòng Ý Sơ thắt lại. Nàng đặt tay mình lên tay hắn, khẽ bóp nhẹ: "Bây giờ huynh đã về rồi, sau này đừng đi lâu như vậy nữa nhé."
"Được, sau này đi đâu cũng sẽ mang muội theo."
Họ cứ thế ngồi bên nhau, uống trà, nói về những chuyện vụn vặt trong ba năm xa cách. Tình cảm của họ không cần những lời thề non hẹn biển đao to búa lớn, nó thấm vào lòng người như những cơn mưa xuân, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ.