Rằm tháng Ba, kinh thành tổ chức lễ hội hoa đăng cầu phúc. Đường phố rực rỡ sắc màu, những chiếc lồng đèn đủ hình dạng từ hình con thỏ, con cá đến hoa sen treo lủng lẳng trước mỗi hiên nhà.
Lâm Ý Sơ mặc bộ váy mà Tạ Chiêu tặng, cài trên tóc chiếc trâm ngọc đơn giản. Nàng và hắn hòa vào dòng người đông đúc. Tạ Chiêu rất tự nhiên vòng tay qua vai nàng, che chắn cho nàng khỏi những người đi đường va chạm phải.
"Huynh xem, đèn lồng năm nay đẹp quá!" Ý Sơ thích thú chỉ vào một chiếc đèn lồng khổng lồ hình rồng bay phượng múa ở giữa quảng trường.
Tạ Chiêu nhìn theo hướng tay nàng, nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng quay lại gương mặt rạng rỡ của người con gái bên cạnh. Với hắn, mọi ánh đèn rực rỡ nhất đêm nay cũng không bằng một ánh mắt trong trẻo của nàng.
Đang đi, bỗng có một nhóm thanh niên quý tộc từ phía đối diện đi tới. Dẫn đầu là Chu Tử Khiêm - con trai của Lễ bộ Thượng thư, người đã nhiều lần đến Lâm phủ dạm hỏi Ý Sơ nhưng đều bị từ chối.
"Ồ, đây chẳng phải là Tạ tướng quân sao? Thật trùng hợp." Chu Tử Khiêm cười nửa miệng, ánh mắt dừng lại trên tay Tạ Chiêu đang đặt trên vai Ý Sơ, vẻ mặt hiện rõ sự ghen tị. "Lâm tiểu thư, đã lâu không gặp, nàng vẫn thanh khiết như xưa."
Ý Sơ khẽ gật đầu chào theo phép tắc, định bước đi nhưng Chu Tử Khiêm lại chặn đường: "Nghe nói Tạ tướng quân ở biên thùy quen dùng kiếm, không biết có còn biết thưởng thức cái đẹp của hoa đăng hay không? Hay là để tại hạ dẫn tiểu thư đi dạo, dù sao ta cũng hiểu rõ sở thích của nàng hơn."
Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Những người xung quanh bắt đầu đứng lại xem. Tạ Chiêu vẫn giữ gương mặt bình thản, nhưng đôi mắt hắn đã trùng xuống, toát ra một tia lạnh lẽo của người từng đi qua chiến trận.
Hắn không nói lời nào với Chu Tử Khiêm, mà chỉ quay sang nhìn Ý Sơ, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy quyền: "Ý Sơ, muội có muốn đi cùng hắn không?"
Ý Sơ nắm chặt lấy vạt áo Tạ Chiêu, không chút do dự đáp: "Muội chỉ muốn đi cùng Tạ ca ca."
Tạ Chiêu lúc này mới liếc nhìn Chu Tử Khiêm, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Nghe rõ chưa? Lâm tiểu thư của ta không thích những thứ hào nhoáng vô ích. Chu công tử nếu rảnh rỗi, nên về học thêm kinh sách, đừng đi quấy rầy thê tử tương lai của người khác."
Nói xong, hắn dắt nàng đi thẳng, để lại Chu Tử Khiêm đứng đó với gương mặt đỏ gay vì tức giận.
Đi được một đoạn xa, Ý Sơ mới dám bật cười: "Tạ ca ca, huynh vừa nói gì cơ? 'Lâm tiểu thư của ta'?"
Tạ Chiêu hơi khựng lại, vành tai hắn đỏ ửng dưới ánh đèn lồng, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Ta nói sai sao? Sớm muộn gì muội cũng là người của Tạ gia."
"Huynh thật là..." Ý Sơ cúi đầu, lòng ngọt ngào như vừa ăn một hũ mật ong.
Họ dừng lại bên bờ sông, nơi mọi người đang thả đèn hoa đăng. Tạ Chiêu mua hai chiếc đèn nhỏ, đưa cho nàng một chiếc.
"Muội ước điều gì?" Hắn hỏi khi thấy nàng nhắm mắt thành tâm cầu nguyện.
"Muội ước cho gia đình bình an, và... người trước mặt muội luôn được như ý." Ý Sơ mở mắt, nhìn hắn mỉm cười.
Tạ Chiêu thả chiếc đèn của mình xuống nước, ánh lửa bập bùng trôi xa dần. Hắn khẽ nói: "Ta thì không ước nhiều như vậy. Ta chỉ ước mỗi năm vào ngày này, người đứng cạnh ta thả đèn vẫn là muội."