Mấy ngày sau, một sự việc xảy ra khiến không khí giữa hai nhà có chút trầm xuống. Có tin đồn trong cung rằng Thái hậu muốn chỉ định một vị quận chúa làm trắc phi cho Tạ Chiêu để củng cố quyền lực cho phủ Trấn Quốc Công.
Tin đồn này nhanh chóng truyền đến tai Lâm phủ. Lâm Thượng thư bắt đầu lo lắng, ông không muốn con gái mình phải chịu cảnh chung chồng, dù người đó là Tạ Chiêu đi chăng nữa.
Lâm Ý Sơ nghe tin, tim nàng thắt lại một nhịp. Nàng tin Tạ Chiêu, nhưng nàng cũng biết quyền lực hoàng tộc là thứ khó lòng chối bỏ. Cả ngày hôm đó, nàng ngồi trong vườn thẫn thờ, đến cả món bánh đậu xanh yêu thích cũng không đụng tới.
Chiều tối, trời đổ mưa lâm thâm. Một bóng dáng cao lớn vượt qua màn mưa, không thèm che ô, cứ thế xông thẳng vào Lâm phủ. Là Tạ Chiêu.
Hắn đứng dưới hiên nhà, quần áo thấm đẫm nước mưa, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Thấy Ý Sơ từ trong phòng chạy ra, hắn liền tiến tới, giữ chặt vai nàng.
"Đừng nghe những lời đồn đại đó." Giọng hắn khàn đặc. "Ta vừa từ trong cung ra. Ta đã quỳ trước cửa điện của Thái hậu ba canh giờ để xin bà thu hồi ý định."
Ý Sơ xót xa nhìn hắn, nàng đưa tay lau những giọt nước mưa trên trán hắn: "Huynh điên rồi sao? Trời mưa thế này, huynh lại đang mang thương tích cũ ở vai..."
"Ý Sơ, nghe ta nói." Tạ Chiêu cắt ngang lời nàng, giọng hắn run lên vì xúc động. "Đời này Tạ Chiêu ta chỉ có một thê tử duy nhất là nàng. Không có trắc phi, không có thiếp thất, càng không có ai có thể chen chân vào giữa chúng ta. Nếu Thái hậu không đồng ý, ta thà trả lại binh quyền, về làm một thường dân, chỉ cầu được ở bên nàng."
Lâm Ý Sơ lặng người. Nàng không ngờ hắn lại quyết liệt đến thế. Sự lo âu trong lòng nàng tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một niềm xúc động dâng trào. Nàng mặc kệ quần áo hắn đang ướt sũng, chủ động ôm lấy thắt lưng hắn, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của người đàn ông này.
"Em tin huynh. Đừng nói những lời bỏ binh quyền đó nữa, huynh là một vị tướng giỏi, dân chúng cần huynh." Nàng thì thầm.
Tạ Chiêu ôm chặt lấy nàng, hơi thở hắn dần ổn định lại. "Ta chỉ cần muội cần ta là đủ rồi."
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng bên trong hiên nhà nhỏ, có hai trái tim đang sưởi ấm cho nhau. Họ hiểu rằng, con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng chỉ cần còn nắm tay nhau, không gì là không thể vượt qua.
Tối hôm đó, Tạ Chiêu ở lại Lâm phủ dùng cơm. Lâm Thượng thư thấy vẻ mặt kiên quyết và sự chân thành của hắn, thở dài một tiếng rồi rót cho hắn một chén rượu mạnh: "Nhớ lấy lời cậu nói ngày hôm nay. Nếu sau này để con gái lão phu chịu khổ, dù có phải liều cái mạng già này, lão phu cũng sẽ đòi lại công đạo."
Tạ Chiêu cung kính nâng chén: "Nhạc phụ đại nhân yên tâm, mạng của con là của Ý Sơ, lời của con là vàng đá."