MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 7: Nắng Sau Cơn Mưa

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 7: Nắng Sau Cơn Mưa

630 từ · ~4 phút đọc

Sau cái đêm Tạ Chiêu quỳ dưới mưa xin Thái hậu thu hồi ý định ban hôn với quận chúa, cả kinh thành dường như lắng xuống. Người ta không còn bàn tán về việc ai sẽ vào phủ Trấn Quốc Công làm trắc phi nữa, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ dành cho một vị tướng quân vì người thương mà không tiếc đánh đổi tiền đồ.

Sáng hôm sau, trời hửng nắng. Những giọt nước mưa còn đọng trên lá lấp lánh dưới ánh mặt trời. Lâm Ý Sơ thức dậy với một tâm trạng nhẹ nhõm lạ thường. Nàng tự tay xuống bếp, nấu một bát canh hạt sen táo đỏ. Nàng biết Tạ Chiêu sau đêm qua chắc chắn sẽ bị cảm lạnh, tính khí hắn vốn cứng đầu, nếu không có nàng nhắc nhở, hẳn là hắn sẽ chẳng màng đến việc uống thuốc.

"Tiểu thư, người tự tay nấu sao? Để em làm cho." Thanh Trúc nhìn thấy Ý Sơ đang cẩn thận bóc từng hạt sen thì vội vàng ngăn lại.

"Không sao, ta muốn tự tay làm. Huynh ấy vì ta mà chịu khổ, chút việc này có đáng gì đâu." Ý Sơ khẽ cười, nụ cười dịu dàng như nắng mùa xuân.

Khi nàng mang hộp thức ăn đến phủ Trấn Quốc Công, quản gia già vừa thấy nàng đã mừng rỡ như thấy cứu tinh: "Lâm tiểu thư, người đến thật đúng lúc! Thế tử từ sáng đến giờ cứ ngồi lầm lì trong thư phòng, thuốc sắc xong mang vào đều bị ngài ấy đuổi ra ngoài."

Ý Sơ gật đầu chào rồi nhẹ nhàng bước về phía thư phòng. Cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong thoang thoảng mùi mực tàu trộn lẫn với mùi thuốc bắc đắng ngắt. Tạ Chiêu đang ngồi bên bàn trà, vai phải hơi chùng xuống — vết thương cũ của hắn chắc chắn đang lên cơn đau vì nhiễm lạnh.

Nàng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đặt hộp thức ăn xuống, múc một bát canh nóng hổi rồi đi tới bên cạnh hắn. Tạ Chiêu ngước lên, ánh mắt lạnh lùng thường ngày tan chảy ngay lập tức khi chạm phải bóng dáng nhỏ bé của nàng.

"Sao muội lại đến đây? Trời vừa tạnh, đường sá còn bùn lầy lắm." Hắn trách khéo, nhưng tay đã vươn ra dắt nàng ngồi xuống cạnh mình.

"Em không đến thì ai canh chừng huynh uống thuốc? Tướng quân oai hùng đánh giặc vạn dặm, hóa ra lại sợ một bát thuốc đắng sao?" Ý Sơ tinh nghịch trêu chọc, tay bưng bát canh đưa đến tận môi hắn.

Tạ Chiêu nhìn nàng, rồi ngoan ngoãn há miệng uống hết bát canh nàng nấu. Vị ngọt của táo đỏ và vị thanh của hạt sen lan tỏa, khiến trái tim hắn như được xoa dịu. Hắn nắm lấy bàn tay đang cầm bát của nàng, kéo nàng vào lòng mình, để đầu nàng tựa lên bờ vai không bị thương.

"Ý Sơ, tối qua ta đã làm muội lo lắng rồi." Hắn thì thầm vào tóc nàng.

"Chỉ cần huynh bình an, em không thấy lo." Ý Sơ vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, cảm nhận nhịp tim đập vững chãi của người đàn ông này. "Nhưng sau này, đừng dùng cách cực đoan như vậy nữa. Nếu huynh có chuyện gì, em biết dựa vào ai?"

Tạ Chiêu siết chặt vòng tay: "Ta biết rồi. Thái hậu đã truyền tin, bà nói sẽ không nhắc lại chuyện trắc phi nữa, nhưng bà muốn gặp muội vào kỳ hội hoa mẫu đơn sắp tới. Ý Sơ, muội có sợ không?"

Ý Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn hắn: "Có huynh ở bên cạnh, em không sợ bất cứ điều gì."