Ngày hội hoa mẫu đơn trong cung là dịp để các phu nhân, tiểu thư quyền quý gặp gỡ và khoe sắc. Nhưng ai cũng hiểu, đây thực chất là một buổi xem mặt ngầm hoặc là nơi để các thế lực thăm dò lẫn nhau. Năm nay, sự chú ý đổ dồn vào Lâm Ý Sơ – người con gái đã khiến Thế tử Tạ Chiêu khước từ cả ý chỉ của Thái hậu.
Lâm Ý Sơ chọn một chiếc váy màu trắng ngà, thêu những đóa hoa mẫu đơn chìm bằng chỉ bạc, thanh nhã mà không mất đi sự tôn quý. Nàng đi bên cạnh mẫu thân, bước chân uyển chuyển, phong thái điềm tĩnh khiến những kẻ định châm chọc cũng phải im tiếng.
Tại Ngự Uyển, Thái hậu ngồi trên cao, quyền uy và thông tuệ. Khi Lâm Ý Sơ tiến lên hành lễ, cả vườn hoa như nín thở.
"Ngẩng mặt lên cho ta xem." Giọng Thái hậu uy nghiêm nhưng không quá khắt khe.
Ý Sơ chậm rãi ngẩng đầu. Vẻ đẹp của nàng không phải kiểu sắc sảo lấn lướt, mà là sự thanh khiết, thông tuệ, đôi mắt sáng như chứa đựng cả một mặt hồ mùa thu yên ả.
Thái hậu nhìn nàng hồi lâu, rồi khẽ thở dài: "Quả nhiên là một đứa trẻ có linh khí. Bảo sao cái thằng nhóc cứng đầu nhà họ Tạ kia lại sống chết đòi giữ cho bằng được."
Xung quanh vang lên tiếng xì xào. Thái hậu vẫy tay gọi Ý Sơ lại gần: "Lại đây, ngồi xuống cạnh ta. Ta nghe nói con giỏi vẽ tranh, cũng rất am hiểu về thảo dược?"
Ý Sơ cung kính đáp: "Thưa Thái hậu, thần thiếp chỉ biết chút ít bì phu, thường ngày hay giúp phụ thân sắp xếp thư tịch nên học lỏm được vài điều ạ."
Suốt cả buổi tiệc, Thái hậu giữ Ý Sơ bên cạnh, hỏi han về những chuyện đời thường, từ cách chăm sóc vườn tược đến việc thêu thùa. Ý Sơ trả lời chừng mực, thông minh, không hề tỏ ra kiêu ngạo khi được sủng ái, cũng không khép nép sợ sệt. Sự chân thành và cốt cách của nàng đã hoàn toàn chinh phục vị mẫu nghi thiên hạ.
Ở phía xa, bên kia hồ, Tạ Chiêu cùng các quan viên đang đứng quan sát. Ánh mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi bóng dáng màu trắng ngà ấy. Trấn Quốc Công đứng cạnh con trai, khẽ cười: "Con tìm được một tiểu thê tử không tệ. Con bé đó có cái tĩnh khí của người làm đại sự."
Tạ Chiêu không đáp, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên. Hắn biết, Ý Sơ của hắn luôn tỏa sáng theo cách riêng của nàng, không cần dựa dẫm vào danh tiếng của hắn.
Khi buổi tiệc kết thúc, Thái hậu ban tặng cho Ý Sơ một đôi vòng ngọc huyết, món đồ vốn là tâm đắc của bà. Đây là một tín hiệu rõ ràng cho cả kinh thành: Lâm Ý Sơ là người mà Thái hậu đã bảo hộ, vị trí Thế tử phi của phủ Trấn Quốc Công là không thể lay chuyển.
Tiễn nàng ra cổng cung, Tạ Chiêu từ trong bóng tối bước ra. Hắn nhìn đôi vòng trên tay nàng, khẽ cười: "Xem ra muội còn giỏi lấy lòng người hơn cả ta đi đánh giặc."
Ý Sơ trêu lại: "Vậy Thế tử có muốn bị em 'lấy lòng' cả đời không?"
Tạ Chiêu nắm lấy tay nàng, đan những ngón tay vào nhau: "Đó là vinh hạnh cả đời của ta."