MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 9: Sính Lễ Và Ước Nguyện

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 9: Sính Lễ Và Ước Nguyện

578 từ · ~3 phút đọc

Sau khi được Thái hậu công nhận, hôn sự của hai nhà Lâm - Tạ được tiến hành nhanh chóng. Ngày Tạ gia mang sính lễ đến Lâm phủ, cả con phố phía Đông như bị tắc nghẽn.

Tám mươi tám tráp sính lễ đỏ rực, không chỉ có vàng bạc châu báu, mà còn có những thứ cực kỳ quý hiếm: những tấm da cáo tuyết từ phương Bắc, những bình sứ cổ từ vùng đất xa xôi, và đặc biệt nhất là mười hòm sách quý mà Tạ Chiêu đã dày công sưu tầm vì biết Ý Sơ thích đọc sách.

Dân chúng đứng xem ai nấy đều xuýt xoa: "Thế tử thật là dụng tâm, sính lễ này e là cả kinh thành chưa ai có được."

Trong phủ, Lâm Thượng thư nhìn đống lễ vật mà mặt cứ dài ra. Ông không tham của cải, ông chỉ cảm thấy ngày con gái rời xa vòng tay mình đã quá gần. Tạ Chiêu hiểu ý nhạc phụ tương lai, hắn tiến đến dâng trà, cung kính quỳ xuống:

"Lâm thúc thúc, con biết sính lễ dù nhiều đến đâu cũng không bằng một sợi tóc của Ý Sơ trong lòng người. Con thề trước linh vị tổ tiên, sau khi Ý Sơ về phủ, con sẽ không để muội ấy phải rơi một giọt nước mắt vì buồn tủi. Phủ Trấn Quốc Công là nhà của muội ấy, và Lâm phủ mãi mãi là điểm tựa của muội ấy."

Lâm Thượng thư đỡ hắn dậy, thở dài: "Cậu nhớ lấy lời này. Ta gả con gái cho cậu, không phải gả cho cái tước vị Thế tử kia, mà là gả cho thằng nhóc Tạ Chiêu năm xưa đã từng cõng con bé đi xem hội đèn."

Lúc này, Ý Sơ đứng sau rèm cửa, nghe thấy những lời đó mà nước mắt rơi lã chã. Nàng biết mình là người hạnh phúc nhất thế gian khi có một người cha yêu thương và một người chồng trân trọng mình đến vậy.

Buổi chiều, sau khi khách khứa đã về bớt, Tạ Chiêu tìm gặp Ý Sơ ở vườn hoa phía sau. Hai người ngồi trên chiếc đu quay cũ, nơi họ từng tranh nhau chỗ ngồi lúc lên năm tuổi.

"Ý Sơ, muội có yêu cầu gì cho lễ cưới không?" Tạ Chiêu hỏi, tay nhẹ nhàng đưa đu cho nàng.

Ý Sơ dựa đầu vào dây thừng, nhìn lên bầu trời hoàng hôn tím biếc: "Em không cần lễ cưới quá linh đình. Em chỉ muốn ngày hôm đó, chúng ta có thể cùng nhau đi dạo một vòng phố cũ, ăn một bát mỳ trường thọ ở quán của bà vương, và... huynh phải tự tay vén khăn che mặt cho em."

Tạ Chiêu dừng đu lại, bước tới đứng trước mặt nàng, đặt hai tay lên vai nàng: "Được, tất cả đều nghe theo muội. Ta sẽ dắt tay muội đi khắp kinh thành, để mọi người biết rằng Tạ Chiêu ta may mắn đến nhường nào mới cưới được nàng."

Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa rơi lên trán nàng. Nắng quái chiều hôm phủ lên họ một lớp bụi vàng óng ánh, thời gian như ngừng lại ở khoảnh khắc bình yên này. Họ biết rằng, dù cuộc sống sau này có bao nhiêu thăng trầm, chỉ cần trái tim luôn hướng về nhau, thì mỗi ngày đều sẽ là một ngày nắng ấm.