Càng gần đến ngày đại hôn, không khí trong Lâm phủ càng trở nên bận rộn nhưng cũng đượm một chút buồn man mác. Lâm Ý Sơ ngồi trong căn phòng khuê các gắn bó với mình suốt mười tám năm qua, ánh mắt lướt qua từng món đồ quen thuộc. Chiếc bàn trang điểm bằng gỗ tử đàn, khung thêu dang dở cạnh cửa sổ, và cả những vết mực khô trên mặt bàn đá mà nàng từng lén vẽ hình Tạ Chiêu lúc còn nhỏ.
Nàng hiểu rằng, sau khi bước ra khỏi cánh cửa này, nàng không còn là cô công chúa nhỏ của phụ thân và mẫu thân nữa, mà sẽ trở thành Thế tử phi, gánh vác cả một vương phủ lớn.
Một buổi tối muộn, khi sương đêm đã bắt đầu đọng trên lá liễu, Lâm phu nhân đẩy cửa bước vào phòng con gái. Bà cầm theo một chiếc hộp gỗ nhỏ, ánh mắt dịu hiền nhưng chất chứa bao nỗi niềm.
"Ý Sơ, mẫu thân sang thăm con." Bà ngồi xuống cạnh nàng, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái.
"Mẫu thân, người vẫn chưa ngủ sao?" Ý Sơ tựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận mùi hương bồ kết quen thuộc trên tóc bà.
Lâm phu nhân mở chiếc hộp gỗ, bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ và một sợi dây chuyền vàng có hình ổ khóa. Bà chậm rãi nói: "Đây là những kinh nghiệm mẹ ghi chép lại suốt mấy mươi năm cai quản gia đình. Con sang bên đó, Tạ Chiêu dù có thương con đến mấy thì việc đối nhân xử thế với bên nội, bên ngoại cũng không thể xem nhẹ. Nhưng Ý Sơ ạ, điều quan trọng nhất mẹ muốn con nhớ là: dù có chuyện gì xảy ra, Lâm phủ vẫn luôn là nhà của con. Nếu mệt mỏi quá, cứ quay về, phụ thân và mẫu thân luôn đợi."
Nói đến đây, giọng Lâm phu nhân hơi nghẹn lại. Ý Sơ nghe thấy tim mình thắt đau, nàng ôm chặt lấy mẫu thân, nước mắt lặng lẽ rơi: "Mẫu thân, con sẽ sống thật tốt. Tạ ca ca đối với con rất chân thành, người đừng quá lo lắng."
Hai mẹ con cứ thế ngồi tâm sự dưới ánh đèn dầu leo lét. Lâm phu nhân kể lại ngày bà mới về làm dâu, những bỡ ngỡ và cả những lần được Lâm Thượng thư che chở. Nàng nhận ra rằng, tình yêu không chỉ là những rung động nhất thời, mà là sự bao dung và kiên nhẫn dành cho nhau qua năm tháng.
Trong khi đó, ở phủ Trấn Quốc Công, Tạ Chiêu cũng không ngủ được. Hắn ngồi ngoài hiên, nhìn về phía Lâm phủ. Hắn đang nghĩ xem ngày mai nên đón nàng như thế nào để nàng không cảm thấy quá áp lực, nghĩ xem căn phòng tân hôn đã đủ ấm áp chưa, và liệu nhành lan nàng thích đã được chăm sóc kỹ chưa.
Hắn gọi thuộc hạ thân tín lại, dặn dò lần cuối: "Ngày mai, dọc đường rước dâu, nếu thấy dân chúng quá đông, hãy nhẹ nhàng mở đường, đừng để tiếng ồn làm Ý Sơ giật mình. Và nhớ mang theo áo choàng, gió xuân về đêm vẫn lạnh lắm."
Sự tỉ mỉ của một vị tướng quân lạnh lùng dành cho vợ tương lai khiến những người lính dưới quyền cũng phải thầm cảm thán. Với Tạ Chiêu, trận chiến quan trọng nhất đời hắn không phải ở biên thùy, mà là trận chiến giữ gìn nụ cười trên môi Lâm Ý Sơ.