MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 11: Kiệu Hoa Đón Nắng Xuân

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 11: Kiệu Hoa Đón Nắng Xuân

503 từ · ~3 phút đọc

Ngày đại hôn cuối cùng cũng đến. Từ sáng sớm, Lâm phủ đã nhộn nhịp tiếng người nói cười, tiếng trống rộn rã vang lên từ xa. Lâm Ý Sơ ngồi trước gương, để các bà phu nhân phúc hậu nhất kinh thành chải tóc cho mình.

"Một chải đến đuôi, không lo không sầu. Hai chải bạc đầu, răng long đầu bạc..."

Mỗi lời chúc tụng vang lên là một lần Ý Sơ cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. Nàng khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ rực, thêu hình phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng nguyên chất. Chiếc khăn trùm đầu màu đỏ che đi gương mặt xinh đẹp, nhưng không che được sự hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực.

Phía ngoài cổng, tiếng pháo nổ vang trời báo hiệu đoàn rước dâu đã đến. Tạ Chiêu cưỡi con hắc mã, mặc hỷ phục cùng màu với nàng, gương mặt rạng rỡ, khí thế ngút trời. Hắn xuống ngựa, vượt qua những màn "thử thách" tinh nghịch của huynh đệ nhà họ Lâm một cách ung dung.

Khi đứng trước cửa phòng Ý Sơ, Tạ Chiêu dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. Hắn nói vọng vào trong, giọng nói đủ lớn để nàng nghe thấy nhưng cũng đủ dịu dàng để khiến lòng nàng bình lặng:

"Ý Sơ, ta đến đón nàng về nhà."

Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi mà khiến Ý Sơ suýt bật khóc. Nàng được phụ thân dắt tay bước ra. Cảm giác bàn tay thô ráp của cha trao tay mình cho Tạ Chiêu là một khoảnh khắc vô cùng thiêng liêng. Lâm Thượng thư chỉ nói ngắn gọn: "Ta giao con bé cho cậu."

Tạ Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ý Sơ qua lớp khăn voan, siết nhẹ như một lời hứa chắc chắn. Hắn dắt nàng lên kiệu hoa. Tiếng nhạc sáo lại vang lên, đoàn người diễu hành qua những con phố quen thuộc. Dân chúng đứng hai bên đường hò reo, chúc phúc cho đôi trẻ.

Ý Sơ ngồi trong kiệu, nghe tiếng vó ngựa của Tạ Chiêu ngay sát bên cạnh. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ gõ vào thành kiệu như muốn nói: "Ta vẫn ở đây". Điều đó khiến nàng không còn cảm thấy sợ hãi trước một cuộc sống mới xa lạ.

Đoàn rước dâu đi qua quán mỳ cũ, qua tiệm sách nơi họ từng trốn học đi chơi. Mỗi nơi đi qua đều như nhắc nhở về một quá khứ đầy kỷ niệm và mở ra một tương lai hứa hẹn.

Khi kiệu dừng trước phủ Trấn Quốc Công, Tạ Chiêu đích thân vén rèm, bế nàng ra khỏi kiệu trước sự ngỡ ngàng và tán thưởng của khách khứa. Hắn không để chân nàng chạm đất bùn, cứ thế vững vàng bế nàng qua bậc cửa cao của vương phủ. Hành động này không chỉ là sự sủng ái, mà là tuyên ngôn của hắn: Ở nơi này, nàng sẽ luôn được nâng niu.