MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Trúc Mã Lạnh LùngChương 12: Đêm Động Phòng Hoa Chúc

Gả Cho Trúc Mã Lạnh Lùng

Chương 12: Đêm Động Phòng Hoa Chúc

548 từ · ~3 phút đọc

Nghi lễ bái đường diễn ra trang trọng và tôn nghiêm. Sau khi mời rượu khách khứa, Tạ Chiêu nhanh chóng trở về phòng tân hôn, nơi Ý Sơ đang ngồi chờ.

Căn phòng được trang trí bằng vô số nến đỏ, mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa. Ý Sơ ngồi trên mép giường, hai tay đan vào nhau vì lo lắng. Nghe tiếng bước chân quen thuộc, nàng bất giác ngồi thẳng lưng lên.

Tạ Chiêu dùng cây gậy ngọc khẽ khàng vén khăn trùm đầu của nàng lên. Dưới ánh nến lung linh, gương mặt trang điểm lộng lẫy của Ý Sơ hiện ra, đẹp đến mức khiến một người điềm tĩnh như Tạ Chiêu cũng phải ngẩn ngơ mất vài giây.

"Ý Sơ, nàng đẹp lắm." Hắn chân thành khen ngợi, ngồi xuống cạnh nàng.

Ý Sơ khẽ ngước lên nhìn hắn, thấy trong đôi mắt thâm trầm ấy chỉ có hình bóng của mình. Nàng mỉm cười, nỗi lo lắng tan biến: "Tạ ca ca, huynh uống nhiều rượu không? Để em gọi người mang nước trà gừng tới."

"Không cần đâu, nhìn thấy nàng là ta tỉnh rượu rồi." Tạ Chiêu nắm lấy tay nàng, tháo chiếc trâm cài tóc nặng nề xuống giúp nàng. "Mệt lắm đúng không? Ngồi cả ngày với bộ đồ này thật chẳng dễ dàng gì."

Hắn tự tay rót hai ly rượu giao bôi, đưa cho nàng một ly. Họ vòng tay nhau, uống cạn chén rượu nồng. Vị cay của rượu hòa cùng vị ngọt của tình yêu khiến không gian trở nên ấm áp lạ kỳ.

Tạ Chiêu kéo nàng lại gần, ôm nàng vào lòng. Hắn không vội vàng làm những việc khác, mà chỉ đơn giản là ôm nàng như vậy, tận hưởng cảm giác cuối cùng người con gái này đã thuộc về mình một cách danh chính ngôn thuận.

"Ý Sơ, từ hôm nay, nàng chính là nữ chủ nhân của nơi này. Những gì ta có đều là của nàng. Nếu nàng thích trồng hoa, ta sẽ phá bỏ sân tập võ để làm vườn cho nàng. Nếu nàng thấy buồn, ta sẽ đưa nàng về Lâm phủ bất cứ lúc nào nàng muốn. Ta không bắt nàng phải trở thành một Thế tử phi hoàn hảo, ta chỉ cần nàng là Ý Sơ của ta là đủ."

Ý Sơ tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim đập đều đặn của hắn, nàng cảm thấy mình là người may mắn nhất. Nàng thì thầm: "Em cũng sẽ học cách làm một người vợ tốt, học cách chăm sóc huynh mỗi khi huynh đi làm về. Chúng ta sẽ cùng nhau già đi, được không?"

"Được, chúng ta sẽ cùng nhau già đi."

Dưới ánh nến đỏ rực, Tạ Chiêu cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng như gió thoảng, rồi dần trở nên nồng nàn và sâu đậm hơn. Đêm đó, trăng treo trên đầu cành liễu, gió xuân thổi nhẹ nhàng qua khe cửa, chứng kiến một khởi đầu viên mãn của một mối tình thanh mai trúc mã thâm tình.

Phía ngoài vương phủ, vạn vật vẫn đang chuyển mình, nhưng bên trong căn phòng ấy, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại hơi ấm và lời hứa trăm năm.